Mùa thu này, anh vẫn chưa trở lại
Một mình em bên cội hoa vàng
Một mình em trong cánh đồng hoa dại
Một mình em sầu nặng đợi mùa sang
Mùa thu rồi, anh vẫn không trở lại
Mưa nhớ anh, lệ nhỏ hạt âm u
Em nhớ anh, nhớ tình yêu nhỏ dại
Em tìm anh, chỉ thấy bóng sương mù
Anh có biết, tình không bao giờ chết
Dẫu trần gian hay địa ngục thiên đàng
Dẫu cát bụi có xóa nhòa thân xác
Em vì anh giữ mãi làn môi ngoan
Rất nhiều đêm em cơn mê rất lạ
Cố tìm anh trong bóng tối lạc loài
Thân bước đi từng bước chân mộng mị
Lòng nhớ anh bão nổi chẳng hề phai
Anh ra đi chẳng bao giờ trở lại
Theo dòng sông réo gọi thuở hoang sơ
Mặc cho em những đêm trời chuyển gió
Réo gọi tên anh trong cả giấc mơ
Xa nhau rồi, xóa mờ luôn dấu tích
Cánh chim bằng theo gió chẳng bay về
Mười ngón tay em đan niềm nhung nhớ
Sợi tóc dài vương vấn mãi đam mê
Anh! Nếu có ngày nào anh quay lại
Tiếng sáo diều trầm bổng quyện âm thanh
Ta yêu nhau tình không bao giờ hết
Như tơ trời như lưới nhện mong manh
Dẫu biết anh không bao giờ trở lại
Nhưng thu về em vẫn cứ ngóng trông
Lá vàng rơi gợi nhớ đến âm thầm
Anh không đến dẫu thu hằng trở lại
Để mình em với mối tình thơ dại
Đi suốt đời không thấy được người yêu
