Ba Mươi Tháng Tư – Nỗi Bất Hạnh Của Dân Tộc Việt
Sau Thế chiến II có ba nước bị chia đôi, một nửa theo dân chủ tự do một nửa theo độc tài cộng sản gồm: Đông & Tây Đức, Nam & Bắc Hàn, Nam v& Bắc Việt Nam. Đến nay Nam và Bắc Hàn vẫn còn bị chia cắt bởi vĩ tuyến 38. Đông và Tây Đức đã được thống nhất dưới bầu trời dân chủ tự do, sau khi đảng cộng sản cầm quyền tại miền Đông nước này sụp đổ. Bất hạnh nhất chính là dân tộc Việt, tuy cũng đã thống nhất đấy nhưng cả nước lại bị chui vào cái rọ độc tài cộng sản!
Người Việt Cộng Sản (VC) – Tội Đồ Dân Tộc
Ngày 30-4-1975 khi người CS chiếm được miền Nam, đây là cơ hội bằng vàng để người dân cả nước kề vai sát cánh, xây dựng quê hương ấm no hạnh phúc, tạo cho VN một chỗ đứng được nể trọng trên trường quốc tế. Nhưng rất tiếc, người CS đã đặt mục tiêu truyền bá chủ nghĩa cộng sản lên trên tiền đồ dân tộc. Họ máy móc thực thi những giáo điều cộng sản chớ không đoái hoài gì đến hạnh phúc của người người dân. Người CS đã phí phạm biết bao nhân lực tài lực của cả nước chỉ để áp dụng mô hình XHCN ngu muội của Nga - Tầu. Nếu biết tận dụng khả năng cần mẫn, giỏi chịu đựng của người miền Bắc công với óc sáng tạo, tính cởi mở của người miền Nam, VN sợ gì không vượt xa Đài Loan, Nam Hàn, chớ nói chi Thái Lan, Phi Luật Tân vốn thua miền Nam VN.
Nhưng người CS vốn chẳng coi trọng gì tiền đồ tổ quốc (chủ trương tam vô), đã coi “hồng hơn chuyên” chẳng những bắt hết những quân - cán - chính, cấp trung trở lên thuộc chế độ cũ, nhốt trong những nhà tù khổ sai - dưới mỹ danh “học tập cải tạo”, ngay cả những trí thức, những chuyên viên được đào tạo trong môi trường quốc tế cũng bị tước đoạt hết quyền lợi và bị phân biệt đối xử. Những người này - hàng triệu người, dĩ nhiên để tránh bị trả thù, tránh bị đày đọa đến mấy đời phải tìm cách vượt biên, tìm cuộc sống mới. Đây là cuộc di cư, thất thoát chất xám lớn nhất trong lịch sử dân tộc Việt. Đến nỗi có câu tục dao “Người khôn thì đã vượt biên, người còn kẹt lại nửa điên nửa khùng!” Cuộc di cư khốn khổ vĩ đại này cũng khiến cho gần nửa triệu người dân Việt bỏ xác trên bước đường vượt biên [1]. Còn đám đảng viên CS ngoài miền Bắc vào chiếm nhà, chiếm chỗ, phần đông chỉ giỏi ăn tục nói phét, kiểu “Ở ngoài Bắc TV chạy đầy đường!”
Xin nêu vài thí dụ tiêu biểu: Năm 1976 trong lớp kỹ sư cơ khí của ĐH Bách Khoa (trước 1975 là ĐH Kỹ thuật Phú Thọ), một giảng viên từ ngoài Bắc vào ba hoa: “Tôi từng du học bên Liên-Xô, bên đó cái máy dập to bằng cái … sân bóng đá!” Vị khoa trưởng ĐH BK cũng hùng hồn tuyên bố: “Tôi từng dự buổi họp của Bộ Chính Trị và được biết, trữ lượng dầu của Ả-Rập Xê-út so với của VN ta chỉ như con tem dán vào mình con voi!” Giảng viên rồi khoa trưởng còn ba hoa khoác lác như vậy làm sao sinh viên khá cho nổi. Không trách mụ thủ trưởng ngân hàng Quận 10 đến chiếm nhà ngoại tôi, mụ ta nuôi heo “cải thiện” trên sân thượng lầu ba! Đứng nhìn cảnh phân heo nhớp nhúa chảy dọc cầu thang vừa buồn vừa giận, tự hỏi sao người ta có thể ăn ở dơ dáy, đần độn đến vậy?!
Ngày được thả ra từ trại tù cải tạo (21/1/1978), tôi không có quyền công dân, không có hộ khẩu tại đâu hết vì không thể về quê nội ở Long Hải vì là vùng vượt biên, cũng không thể ở Saigon với vợ sắp cưới vì nhà đang bị đánh tư sản, bị đuổi đi “kinh tế mới” vùng Cao Lãnh (từ chợ Cao Lãnh phải đi ghe tác ráng 2 tiếng mới tới, tuy không là chỗ khỉ ho cò gáy nhưng cũng rất hoang vu và đầy đỉa, muỗi, rắn). Trong tay chỉ có tờ “Giấy Ra Trại” trên cùng ghỉ đậm hai dòng chữ: “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam/ Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc!”. Đọc mới thấy nó lố bịch, trơ trẽn, nghịch lý làm sao. Độc lập gì mà phải rập khuôn theo Liên Xô, Trung cộng. Tự do gì mà chỉ cần phát ngôn loạng quạng đủ để bị bắt đi cải tạo mút chỉ không thèm xét xử. Hạnh phúc gì mà mang vài ký gạo đi giúp cha mẹ cũng bị tịch thu. ** Xin đọc bài “Khẩu Hiệu Đểu – Chủ Trương Gian” đính kèm **
Người CS có thể nói rằng hiện tại đất nước đã đổi mới, chủ trương của đảng không còn như xưa. Nhưng như cha ông mình từng nói “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, với bản tính thâm hiểm, lúc nào cũng cho mình là đúng, là cứu tinh của dân tộc, đảng CS VN đang ra sức đưa ra một tuyên truyền láo khoét nhằm tạo nên một hỏa mù sai lạc trong dòng sử dân tộc, giai đoạn 1954 - 1975.
Truyên Truyền Láo – Lịch Sử Sai
Trong những truyện cổ tích Đông hay Tây có điểm giống nhau là những con cáo, con chồn, con quỷ dữ đều tìm cách che dấu cái đuôi dài xấu xí, gớm giếc của nó. Người CS cũng vậy, họ luôn tìm cách che dấu bản chất dã man (Giết giết nữa bàn tay không phút nghỉ - thơ TH), vô thần (thằng Trời đứng lại một bên/ Để cho nông hội đứng lên làm Trời! – ca dao vận động nông hội HTX), xảo trá (Yêu biết mấy, nghe con tập nói/ Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin! – thơ TH), láo lếu (Bác đưa đất nước qua nô lệ/ Tôi dắt năm châu đến đại đồng - Thơ HCM vịnh đền Kiếp Bạc), …
Sau khi chiếm được miền Nam 30/4/1975, trong những nhà tù lao động khổ sai hay ngoài xã hội họ đều bắt học những bài học nhảm nhí như: “Ba giòng thác cách mạng.”, “Tư bản giãy chết.”, “Ta nhất định thắng, địch nhất định thua.”, “Mỹ là tên đầu sỏ đế quốc, là con bạch tuộc hai vòi.”, “Đế quốc Mỹ là con hổ giấy.”, “Mỹ giầu nhưng không mạnh. Ta nghèo nhưng ta mạnh.”, “Dưới sự lãnh đạo của đảng quang vinh …”, “Thời kỳ quá độ.”,... Những “bài học” vớ vẩn này có thể có tác dụng với người dân miền Bắc vì họ đã bị kềm kẹp, nhồi sọ đã lâu chớ đối với phần lớn dân miền Nam, nơi đã được tiếp xúc rộng rãi với thế giới bên ngoài và từng sống dưới một thể chế tự do dân chủ (tuy rất non trẻ và nhiều thiếu xót) thì những bài học chính trị của người CS chỉ là những lời tuyên truyền rẻ tiền, ấu trĩ. Khổ nỗi là từ anh chính ủy sư đoàn đến anh quản giáo đều học có một bài, nên anh trên nói sao, anh dưới lập lại i hệt! Lại cũng: “Mig của ta tắt máy, phục kích trong mây chờ cánh cụp cánh xòe, thần sấm, con ma của Mỹ đến mới nhào ra đánh khiến chúng rớt như xung.” Đặc biệt mấy anh CS phét lác như vậy nhưng vì không biết mình quá ngu muội ấu trĩ nên cứ trơ mặt mo ra không hề biết ngượng!
Với sự sụp đổ mang tính hệ thống của các nhà nước tôn thờ chủ nghĩa CS của Marx-Lenin từ Liên Xô, Đông Âu đến các nước khác vào năm 1989, người Việt cộng sản (VC) thấy việc dơ cao ngọn cờ “kách mệnh” đưa năm châu đến thế giới đại đồng và tôn thờ các lãnh tụ CS “Thương cha, thương mẹ, thương chồng/ Thương mình thương một, thương Ông thương mười!” không còn ăn khách nữa. Để biện minh cho cuộc chiến hai mươi năm, gây tang tóc đau thương cho cả hai miền đất nước, họ (VC) ra sức lấp liếm mục đích chính của họ, biến tham vọng bành trướng chủ nghĩa CS thành cuộc chiến chống Mỹ cứu nước. Để đạt mục đích này, VC tìm mọi cách xóa nhòa vai trò của người quốc gia gồm chính phủ và người lính VNCH. VC đang cố viết lại lịch sử, một mặt tẩy xóa hết những dấu tích tồn tại của một chính phủ hợp hiến hợp pháp tại miền Nam, một mặt nói rằng cuộc chiến 20 năm (1955-1975) là cuộc chiến chống ngoại xâm chứ không phải cuộc chiến ý thức hệ, nhằm bành trướng chế độ CS!
Tôi có người bạn Mỹ vì muốn tìm hiểu nên vừa đi VN, khi về anh ta kể rằng người hướng dẫn viên du lịch khi nói về cuộc chiến VN chỉ đề cập đên hai thế lực Mỹ và VC chớ không nói gì đến VNCH. Cũng may người bạn khá rành về lịch sử đã hỏi lại anh hướng dẫn viên rằng: “Sau khi ký Hiệp định Paris vào tháng 1/1973 người Mỹ đã rút hết quân, nhưng mãi tới tháng 1/1975 CS Bắc Việt cũng chưa chiếm được tỉnh lỵ hay thành phố nào của miền Nam, vậy trong thời gian hai năm đó ai ngăn chặn CS miền Bắc?” Dĩ nhiên anh hướng dẫn viên không thể trả lời vì anh ta mới ngoài 20 tuổi và chỉ được học có thế. Người bạn tôi hỏi thêm: “Anh có tin quân đội VNCH có thể giữ được miền Nam tự do nếu được Hoa Kỳ viện trợ đầy đủ không?” [2] Anh hướng dẫn viên lại càng đực mặt ra vì anh ta có biết gì đâu mà trả lời.
Mỗi dịp 30 tháng 4 chúng ta, những người quốc gia, khi nghĩ đến việc mình bị đồng minh bỏ rơi, bị một số lãnh đạo bất tài, ươn hèn làm cho suy yếu, chúng ta giận nhưng không hận. Hận đây là hận những tay chóp bu của đảng CS VN, vì ngu muội đã đem một chủ nghĩa CS phi nhân áp đặt cho dân tộc, tạo ra biết bao tang tóc đau thương cho người dân trong nước, ngoài nước thì bị thế giới coi thường - Thật tủi cho nòi giống Lạc Hồng.
Người quốc gia chúng ta tuy hận nhưng không thù, nếu những lãnh tụ CS biết quay đầu về bến, về với quốc gia dân tộc, bỏ hẳn quan điểm “yêu nước là yêu đảng” và chủ trương “chỉ có đảng (CS) mới có tư cách lãnh đạo đất nước”, chúng ta sẽ giống như những nước đã thoát khỏi nanh vuốt CS, điển hình như Đức và các nước Đông Âu, không lập ra những trại tù lao động khổ sai được ngụy trang dưới nhãn hiệu các trại “học tập cải tạo”, thay vào đó sẽ cùng nắm tay nhau xây dựng đất nước. Mong lắm thay.
Phạm Mạnh Tuấn – Viết nhân ngày Quốc Hận 2026
--- ---
[1] Theo các ước tính và báo cáo từ Cao ủy Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR), số người Việt bị chết hoặc mất tích trên đường vượt biên sau năm 1975 khoảng từ 200.000 đến 400.000 người. Nhưng theo nhiều nhà sử học con số đó lên đến khoảng nửa triệu người, cứ 3 người ra đi thì có 1 người không bao giờ tới được bến bờ tự do.
[2] Trong Diễn văn Từ chức của TT Nguyễn Văn Thiệu ngày 21-4-1975, đoạn cuối ông cay đắng nói về quyết định của Mỹ cắt giảm viện trợ VNCH từ 1,4 tỷ USD xuống 700 triệu, rồi cắt nữa chỉ còn 300 triệu. Ngay cả con số hẩm hiu đó vẫn bị Mỹ “treo lắc lư, lắc lư cả năm trời không nói tới. Trong khoảng thời gian đó quân đội VNCH đã mất hết 60% tiềm năng chiến đấu. Một ông võ sĩ mất hết 60% sức lực, và cái vấn đề đánh nhau là hễ mạnh là mạnh luôn, mà yếu là yếu luôn, nó cũng như con bệnh, hễ mạnh là vượt qua, hễ yếu là bị kiệt sức luôn. Quý vị có thể tưởng tượng trong thời gian Hoa Kỳ cắt viện trợ của chúng ta, mà chúng ta mất hết 60% tiềm lực chiến đấu thì cái gì sẽ xảy ra ? Số thương vong gấp bội, bởi vì không có phương tiện không quân yểm trợ, mà pháo của ta lại thua pháo của họ, nội thương vong vì pháo của ta lên rất cao, rồi chết lại lên cao vì thiếu trực thăng để tải thương. Thậm chí, vô nhà thương mà một cái băng phải băng đi băng lại tới hai lần, thật vô nhân đạo đối với một chiến sĩ bị thương!”.
Khẩu Hiệu Đểu – Chủ Trương Gian
Năm 1978 sau ba năm “học tập cải tạo” tôi được nhà nước cộng sản cấp cho tờ “Giấy Ra Trại”, trên góc trái in hàng chữ: “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, hàng dưới in: “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc”. Đọc những khẩu hiệu trên tờ giấy tôi thấy chua xót, ngược ngạo làm sao, khi không có chứng minh nhân dân (chưa có quyền công dân). Không có hộ khẩu – vì không được về quê nội Long Hải (vùng vượt biên), không thể ở Saigon vì bên ngoại đang bị đánh tư sản và bị đày đi kinh tế mới.
Không phải chỉ những người có hoàn cảnh giống tôi mới thấy những khầu hiệu này chướng tai gai mắt. Ngoại trừ những viên chức cộng sản, người dân ai cũng thấy những khẩu hiệu này chẳng những quê mùa, lố bịch mà còn tự đánh bóng mình một cách trơ trẽn, không giống ai! Nhất là trong những năm tháng làm gì cũng phải “Xếp Hàng Cả Ngày”, giữa giai đọan cả nước sống bằng tem phiếu, nó mới mỉa mai làm sao. Chắc chắn chỉ có những “đỉnh cao trí tuệ” mới có thể nghĩ và in ra những khẩu hiệu phét lác, không biết xấu hổ là gì như vậy.
* Độc lập ở đâu mà điều gì cũng phải theo chủ trương của Nga - Tầu * Tự do chỗ nào mà hơi phát biểu ngược chiều, không rập khuôn theo giáo điều là bị gán cho mác phản động, bị đi tù không xét xử * Hạnh phúc gì mà ngăn đường cấm chợ, bố mẹ đem đến cho con mấy ký gạo cũng bị tịch thu
... Không có nước nào trên thế giới - họa chăng có đồng chí Cu Ba - mới trơ trẽn đến mức đấy.
>> Coi vậy mà khẩu hiệu “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” tuy nham nhở, giả dối nhưng chưa ác, chưa đểu bằng chủ trương:
Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.
Rập khuôn theo tổ chức chính trị của Tầu cộng, sau khi chiếm được miền Nam, để củng cố quyền lực tuyệt đối cho đảng CS, trong cả ba bản hiến pháp của Việt cộng (1980, 1992 và 2013), đều đưa ra một chủ trương vô cùng đểu: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” [1]
Tuy được các cơ quan tham mưu của đảng (đứng đầu là Hội đồng Lý luận Trung ương) ra rả giải thích và bắt học hỏi, người dân phần lớn cũng chỉ hiểu đại khái rằng: Đảng lãnh đạo là đảng đề ra đường lối, chủ trương, chính sách quốc gia. Nhà nước quản lý là những tổ chức hành chánh thi hành những quyết định của đảng. Nhân dân làm chủ có nhiệm vụ cao cả là ủy quyền làm chủ của mình cho ... đảng! Ngoài ra nhân dân còn quyền được tự do đóng thuế, tự do bầu cho những vị dân biểu đại diện, dĩ nhiên trong số những người đã được đảng chọn.
(** Hình trên: Mẫu làm chủ tập thể **)
Tính cách “làm chủ” của nhân dân ngoài khía cạnh mỉa mai vì đã bị “ủy quyền” cho đảng và nhà nước, nó còn chua xót ở chỗ quyền tưhữu bị tước đoạt. Nói nào ngay bản hiến pháp 1946 vì đã được sao chép nhiều đoạn trong HP Mỹ (giống như bản Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 – sao chép nhiều đoạn từ Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ 1776), cũng quy định quyền tư hữu được coi là quyền tự nhiên của con người, đó là quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Quy định trên giấy tờ thôi chớ thực tế tại miền Bắc vụ Cải cách Ruộng đất (1953-1956) theo lệnh Tầu cộng và bắt chước nước này, ai có chút tài sản ruộng đất đều bị đấu tố te tua, không chết cũng ngấp ngoái.
Sau khi chiếm được miền Nam, hiến pháp 1980 không công nhận sự tồn tại của sở hữu tư nhân và các thành phần kinh tế tương ứng mà đặt trọng tâm về vấn đề sở hữu toàn dân. Tuy “dân làm chủ” nhưng toàn dân trở thành “vô sản chân chính”, không ai còn được làm chủ cái gì hết ráo, ngoại trừ mấy bộ quần áo rách. Đây là giai đoạn thê thảm nhất dưới sự lãnh đạo của đảng CS khiến dân Việt theo nhau Xuống Hố Cả Nước! Chỗ nào cũng chỉ thấy nghèo đói. Lịch sử đã chứng minh rằng: Tất cả các hình thức sở hữu tập thể đều thất bại thảm hại, từ chế độ bao cấp, các hình thức hợp tác xã, tập đoàn vốn nhà nước, ... đều thua lỗ nhiều ngàn tỷ. [2]
Sau khi dân cả nước thi nhau nhai bo bo - đồ ăn của bò và ngựa được các nước XHCN anh em bố thí- gần lủng bao tử, đảng ta theo chân Tầu “mở cửa”, áp dụng “kinh tế thị trường” nhưng vẫn chưa dám bỏ cái đuôi “theo định hướng XHCN”. Hiến pháp 1992 và 2013 ra đời khôi phục lại phần nào quyền sở hữu tư nhân. Tuy vậy ngôn từ trong 2 bản hiến pháp này vẫn còn mù mờ khi phân định sở hữu thuộc về toàn dân (do nhà nước quản lý) như đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, ... chính sự thiếu minh bạch này đã gây ra những vụ tham ô khủng khiếp. Thí dụ đất được chia làm 3 loại – Đất ruộng: Quyền sử dụng tạm thời nhưng không có quyền làm chủ - Đất vườn: Được sử dụng 50 năm – Đất thổ: Có quyền sở hữu và sang nhượng. (Theo Luật Đất đai 2024).
Cho đến nay chế độ CS vẫn tuyên truyền về tính ưu việt của “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý và dân làm chủ”, nhằm bảo vệ lợi nhuận cho các quan chức. Để làm được điều này, chế độ CS ngăn cản các quyền căn bản của con người như tư do ngôn luận, tự do tôn gíao, tự do ứng cử & bầu cử, tự do kinh tế để độc quyền chi tiêu ngân sách quốc gia. Dĩ nhiên điều đó sẽ tạo nên một nền kinh tế què quặt, thiếu cân bằng, bất công, tạo nên giai cấp “tư bản đỏ” xa rời quần chúng lao động nghèo.
>> Thật ra thuật ngữ “đảng lãnh đạo nhà nước quản lý” nó quá mù mờ, đến cán bộ đảng viên chắc cũng không biệt nổi. Sao không nói trắng ra là tại VN hiện tại chỉ có một đảng vừa lãnh đạo vừa cầm quyền có phải nó thực tế hơn không? Nói như vậy chẳng qua chỉ để lấp liếm một chế độ độc tài toàn trị đang thống trị quê hương Việt Nam. Tôi tin rằng đa số dân mình trong nước có nhận thức này chứ, chẳng qua vì miếng cơm manh áo, vì họng súng lưỡi lê, vì các trại tù cải tạo chờ sẵn nên họ phải ráng chịu đựng thôi.
Như vào ngày quốc khánh VC (2/9/2024) xuất hiện trên Facebook - trang cá nhân của em Chu Ngọc Quang Vinh, từng là quán quân của cuộc thi kiến thức nổi tiếng ở Việt Nam mang tên “Đường lên đỉnh Olympia.” (11/2023). Em viết: “Cuối cấp 2 là lúc tôi tiếp cận với văn hóa phương Tây một cách cao trào nhất. Dần dần tôi phát hiện ra những gì mình được học ở trường bấy lâu nay không hoàn toàn là sự thật. Tôi coi Đảng như một thế lực xấu chỉ biết lừa gạt dân và tôi tìm mọi cách để sau này được sống ở nước ngoài....” Tôi tin rằng có hàng triệu Chu Ngọc Quang Vinh, chẳng vậy mà trong số 23 em quán quân của giải này, được học bổng qua Úc du học chỉ có 3 em trở về nước!
3
Quyền lực tuyệt đối, tha hóa tuyệt đối.
Những SV Luật SG hay QGHC trong môn “Bang giao Quốc tế” chắc từng được nghe thầy Nguyễn Văn Bông lập lại câu nói bất hủ của một sử gia người Anh (Lord Acton) đúng trong mọi nơi mọi lúc: “Absolute power, corrupts absolutely”. Không có nơi nào và vào thời điểm nào câu nói bất hủ của Lord Acton được minh chứng rõ ràng như tại VN, dưới thời đảng CS có quyền lực tuyệt đối. Xin được lướt qua đây 9 vụ án tham nhũng, thoái hóa đã xẩy ra trong thời gian gần đây mà chúng ta có lẽ đã từng nghe qua.
* Vụ án Đinh La Thăng và 21 đồng phạm (gồm Trịnh Xuân Thanh), phạm tội "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" và "Tham ô tài sản" xảy ra tại Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN). Xử tháng 1/2018 thiệt hại lên đến 1.120 tỷ VND
* Vụ án Phan Văn Vĩnh (nguyên Trung tướng, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát), Nguyễn Thanh Hóa (nguyên Thiếu tướng, Cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao), Nguyễn Văn Dương và đồng phạm phạm tội "Sử dụng mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản", "Tổ chức đánh bạc", "Mua bán trái phép hóa đơn", "Rửa tiền", "Đưa hối lộ", ... Thiệt hại lên đến 4.700 tỷ VND.
* Đại án Vũ Nhôm Năm 2018, không chỉ bị khởi tố về tội "Cố ý làm lộ bí mật Nhà nước", bị cáo Phan Văn Anh Vũ (Tức Vũ "nhôm"), cựu Chủ tịch HĐQT Công ty CP Xây dựng Bắc Nam 79 còn bị khởi tố về tội Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản làm thất thoát 2.000 tỷ đồng trong vụ án kinh tế xảy ra tại Ngân hàng Đông Á. Trần Văn Minh, nguyên Chủ tịch UBND Đà Nẵng từ 2006 - 2011, Văn Hữu Chiến, nguyên Chủ tịch UBND Đà Nẵng từ 2011-2014
* Vụ Sabeco: Bộ Công Thương và Tổng Công ty Bia-Rượu-Nước giải khát Sài Gòn. Nguyên Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng hầu tòa vì sai phạm liên quan đến đất đai.
* Vụ án MobiFone: Vi phạm quy định về quản lý và sử dụng vốn đầu tư công gây hậu quả nghiêm trọng và đưa, nhận hối lộ xảy ra tại Tổng công ty viễn thông MobiFone được Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố từ ngày 10/7/2018.
Đây là vụ án có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, nhiều ý kiến cho rằng vụ án này xứng đáng đi vào "lịch sử tố tụng hình sự" Việt Nam không chỉ bởi số tiền hối lộ ước lên tới 6,2 triệu USD "lót tay", vụ án này còn có tới 2 cựu Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông hầu tòa (Nguyễn Bắc Sơn) 7.200 tỷ
* Vụ buôn lậu tại CT Nhật Cường - Nguyễn Đức Chung – cựu Chủ tịch UBND TP. Hà Nội đã phạm vào tội Chiếm đoạt tài liệu bí mật Nhà nước với vai trò chủ mưu, cầm đầu.
* Vụ Việt Á – Mua hàng dzổm của Tầu - Thứ trưởng Y tế Trương Quốc Cường, Cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long, cựu Bộ trưởng KH&CN Chu Ngọc Anh cùng nhiều cựu lãnh đạo, cán bộ bị khởi tố, kỷ luật do liên quan sai phạm ở vụ Việt Á.
* Vụ chuyến bay giải cứu: Tô Anh Dũng – nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao - để điều tra về hành vi nhận hối lộ. Nguyễn Thị Hương Lan - cục trưởng Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao; Đỗ Hoàng Tùng - phó cục trưởng; Lê Tuấn Anh - chánh văn phòng của cục; và Lưu Tuấn Dũng ...
4
* Đại án Vạn Thịnh Phát – Trương Mỹ Lan.- Hơn 1 triệu tỷ VND - rút ruột SCB: 304 ngàn tỷ - Hối lộ Đỗ Thị Nhàn – cục trưởng cục thanh tra 5.2 triệu USD –
>> Điều đáng chú ý là những sai phạm mà bà Lan bị cáo buộc đã diễn ra hơn 10 năm trời, nhưng vì sao mãi cho tới gần cuối năm 2022, mọi việc mới bị phơi bày? Liên quan đến nhiều quan chức nhà nước trong Bộ Chính Trị! Ông Trần Minh Tuấn là Phó Thống đốc của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam một gian đoạn khá dài, từ năm 1998 đến khi ông về hưu vào tháng 6/2013. Còn Thượng tướng Phạm Quý Ngọ là Thứ trưởng Bộ Công an từ tháng 8/2010 đến tháng 2/2014. Trước đó, ông lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát. Cả ông Tuấn và ông Ngọ đều qua đời trong tháng 2/2024, cách nhau chưa đầy một tuần. Ai cũng hiểu hai ông này bị thủ tiêu để bịt miệng, ... Đó là chưa kể đến những nhân vật “bất khả xân phạm” trong Bộ Chính Trị như Lê Minh Hưng, Sau thời gian làm Thống đốc Ngân hàng, ông Hưng đã được bổ nhiệm làm Chánh Văn phòng Trung ương Đảng vào đầu năm 2021.
Tóm Lại: Những sáo ngữ in trên các giấy tờ của nhà nước như “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” vừa quê mùa kệch cỡm vừa tự thổi phồng đáng xấu hổ. Thật chẳng giống con giáp nào, ngoại trừ hai đồng chí Lèo và Cu ba. Khẩu hiệu “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm chủ” là một khẩu hiệu đểu, xỏ lá, đưa dân vào cõi mù mờ để dễ bề thao túng!
Muốn thực sự muốn cho dân giầu nước mạnh, muốn nước Việt [3] có chỗ đứng xứng đáng trên trường quốc tế, muốn con cháu ta sau này ngẩng cao đầu hãnh diện về giòng giống Lạc-Hồng: 1)
Đảng CS phải từ bỏ độc quyền lãnh đạo đất nước, chấp nhận đa đảng 2) Chấp nhận tam quyền phân lập 3) Tôn trọng quyền tư hữu, coi đây là một quyền căn bản và thiêng liêng của con người 4) Từ bỏ xã hội chủ nghĩa lỗi thời 5) Đừng bắt chước Tầu cộng áp dụng cái gọi là “Kinh tế thị trường theo đinh hướng XHCN” đây là một quái thai, sẽ đưa kinh tế nươc nhà vào ngỏ cụt.
* Vài ý kiến hai xu viết trước Ngày Quốc Tang (30/4/2025)
Phạm Mạnh Tuấn
--- ---
[1] Ông TBT Nguyễn Phú Trọng trong tác phẩm “Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam” (4/2022) đã cố giải thích cơ chế vận hành của hệ thống chính trị ở VN theo phương thức “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”.
Tuy được báo chí trong nước nức nở ca tụng, nhưng đây chỉ là một bài viết lăng nhăng, hoa hòe hoa sói, với những lập luận mâu thuẫn từ đầu tới cuối.
[2] Trước khi phải đổi mới theo “kinh tế thị trường” để thoát chết đói năm 1986, những hình thức sở hữu tập thể đều thất bại thảm hại và thua lỗ hàng ngàn tỹ VND. Những vụ lớn như: Nhà máy phân bón Lào Cai; Nhà máy Đạm Ninh Bình; Gang thép Thái Nguyên; Sợi Đình Vũ; Nhiên liệu sinh học Dung Quất & Phú Thọ; Bột giấy Phương Nam...
[3] Nếu có quyền tôi sẽ đổi tên nước Việt Nam thành nước Việt hay Đại Việt hay Lạc Việt, ... Tôi không thích tên Việt Nam, bởi “Việt” thì được rồi còn “Nam” là gì nếu không muốn nói mình thuộc phía Nam nước Tầu! Vậy ra mình giàn tiếp nhận nước Tầu là trung tâm còn mình chỉ ở phía nam nước này. Có vẻ chư hầu sao ấy.
