Hương mây quyện giữa dòng hư huyễn
Ai bồi hồi đưa mắt dõi xa xăm
Chạnh dâu bể dăm khi hồn nức nở
Bến mù khơi con nước cũng ngậm ngùi
Một lần định trong muôn trùng giả hợp
Bến đục trong hoa lá mãi tiêu diêu
Con trăng ngủ đang mơ màng chợt tỉnh
Mắt lưng tròng từ tạ giấc chiêm bao
Ai vẫn hớt hả, ai đã buông tay
Ai túy lúy say với cuộc thăng trầm
Ai lăn lóc ngược xuôi dòng suy thịnh
Ai đốt đuốc loanh quanh tìm tri kiến
Soi mặt soi mày chưa thấy thực hư
Giun dế chen đua khóc cười ra rả
Sương gió dập dờn lạnh buốt trong đêm
Con chữ lăn tăn gửi bờ Không muộn
Áo hoa sầu phơ phất bụi hồng bay
Trăng nước lung linh khua bờ hư ảo
Non cao xưa mãi vẩy gọi ta về.
06.10.2026
Lê Diễm Chi Huệ
TẢN MẠN TRÍ THÔNG MINH NHÂN TẠO (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
TẢN MẠN TRÍ THÔNG MINH NHÂN TẠO
A.I. (ê ai) )thơ nhạc đầy đường
Có mang bóng dáng người thương quay về,
Bóng hình dĩ vãng tràn trề,
Có hương đời thật bên lề tâm linh,
Hay chỉ gom góp linh tinh,
Nấu xào, sắp xếp, linh đình cỗ mâm,
Sao cho thuận luật, thanh âm,
Êm xuôi vần luật, thâm trầm lời ca,
Ảo hình, ảo giác gần xa,
Thay hình, đổi dạng mượt mà giác quan?
Tôi người nhân thế bàng hoàng,
Tưởng đời hòa hợp hai đàng âm dương,
Có lành, có dữ, cùng đường,
Dung hòa tạo lập bình thường chúng sinh,
Nào hay thế giới văn minh,
Hóa dạng người máy thông minh hơn người,
Tạo hình trần thế đời người,
Chẳng cần trí tuệ, óc lười, tâm an,
A.I. (ê ai) bảo quản hoàn toàn,
Tạo đời an lạc thiên đàng thế gian.
Bàng hoàng tâm tưởng hoang mang,
Thôi ta cứ mộng an toàn thế nhân,
Thế gian rồi sẽ thành chân,
Người người hòa hợp ân cần tương giao,
Bởi đời thôi chuyến ao dào,
Tranh giành cơm áo, thanh tao ân tình.
Chỉ mong người máy chân tình,
Không đòi thôn tính nhân sinh địa cầu.
Ngẫm suy lịch sử địa cầu,
Cũng xin nhắn gởi cạn sâu vài lời.
Thời bình, thời chiến, mọi thời,
Thời bình phồn thịnh, hay thời nhiễu nhương,
Dũng lòng, thích ứng, cang cường,
Sắt kiềm ý chí, cương thường tâm linh,
Người dùng trí óc bẩm sinh,
Truy rèn lý trí, dưỡng sinh tâm thần.
Đổi thay là luật thế trần,
Trời ban năng khiếu cho lần tiếp giao,
Não người muôn vạn tế bào,
Phi thường thực hiện, mạnh giàu tiềm năng,
Thức thời, thích ứng có chăng,
Mới qua giông bão, an bằng tương lai!
Ngày nay đời có A.I. (ê ai)
Ân người sáng chế lâu dài ta mang,
Cho đời sống mới dễ dàng,
Cho người mọi nẻo thế gian an bình,
Chỉ xin cân nhắc phân minh,
Và dùng người máy cảnh tình thích nghi.
Xin đừng nông cạn ỷ i,
Kẻo ngày thức tỉnh còn gì thế nhân.
Ân cần, tinh tế, thiên ân,
Cho ta ân hưởng tâm thần giác quan,
Họp hòa mạc lạc an khang,
Dung hòa trí tuệ, ngũ quan tuyệt vời,
Thì xin gìn giữ ân trời,
Khả năng thiên phú não người nhân sinh,
Trí tuệ cùng với tâm linh,
Họp hòa đời sống ân tình mông mênh.
Dòng đời thay đổi lênh đênh,
Quảng gì thử thách cuối ghềnh đầu non.
Trí minh mẫn, óc não còn,
Người còn lý trí, sống còn tùy ta.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
TÂM NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
1-TÂM NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM (Bài Tiếng Việt)
Tâm người phụ nữ Việt Nam,
Công bằng, hòa nhã, bảo toàn tộc gia.
Nhu cương cùng ở một nhà,
Cương thường như thể giang hà nước ta.
Dịu như lụa rải trăng ngà,
Cương như sóng nổi biển nhà quê hương.
Giữa giòng chinh chiến đau thương,
Sắt kiềm ý chí, thương đường non sông.
Chúng tôi chiến sĩ phong sương,
Cùng lòng chiến đấu sa trường gian lao,
Giữa dòng súng đạn chẳng nao,
Hiểm nguy chia xẻ, bờ hào, lũy, ranh,
Cùng bạn đồng đội quân hành,
Sông sâu, núi thẳm, rừng xanh, đồng bằng,
Súng đồng, thang thuốc, cuộn băng,
Áo hoa cây cỏ, áo rằn rừng xanh,
Áo chữ thập hồng an thanh,
Chúng tôi sát cánh cha, anh, người tình.
Ngày quê còn nặng lửa binh,
Chúng tôi còn gánh ân tình nước non.
Hậu tuyến nội trợ tề gia,
Tảo tần gầy dựng cõi nhà an khang,
Trên đồng hạt lúa trổ vàng,
Nhờ tay thanh nữ chằng màng gió sương,
Sao cho no ấm quê hương,
Miếng cơm cho kẻ chiến trường gian lao.
Cánh hoa thời nước loạn ly
Sắt kiềm tâm não, cang trì điêu linh.
Chúng tôi ước vọng hòa bình,
Cành không gãy nhánh trong nghìn bão giông.
Thanh như gió thoảng cánh đồng,
Vững phù sa sóng từ lòng Biển Đông,
Chúng tôi bảo vệ giống giòng,
Giữ nhà, giữ nước, non sông, cõi tình.
Năm xưa, sử lược phi thường,
Cưỡi voi, múa kiếm, nữ vương cang cường,
Ra quân chống giữ biên cương,
Chặn dòng xâm lược giữ đường xứ quê.
Bao thời đất nước ủ ê,
Còn giòng Trưng Triệu giữ quê, giữ làng.
Ngày nay, lịch sử hoang tàn,
Nồi da xáo thịt gây ngàn thương vong,
Chúng tôi góp sức, góp công,
Máu xương đã trải, sống còn lưu vong.
Hậu sinh phụ nữ Lạc Hồng,
Sẽ còn nhiệt huyết thương lòng núi sông.
Nghìn sau, ngọn đuốc thanh trong,
Hương trầm còn tỏa trên dòng sử thiêng.
2- WOMEN OF VIETNAM (English Version)
Women of Vietnam, we are fair and kind,
Of nurturing heart, of spirited mind,
Part warriors, part genteel,
In times of need, made all of steel.
We are combatants, shoulder to shoulder, side to side,
With our compatriots, in the lines of fire,
In military gears, in medical attires,
We serve our homeland, in times of peace, times of war and blight.
On the fields, in the jungle, swamps, on mountain peaks, hill slopes,
We are light of resistance, we are stealth of hope,
In the back country, we are both indians and chiefs, household's heads,
We plow the fields, we grow crops,
We sustain families, folks, we provide for the frontlines ahead.
We are called flowers and butterflies of war circumstances,
Dainty of appearance, steel of substance,
Like velvet covering resolute resilience,
We fulfill our call to the greatness of the homeland.
We yearn for peace, we don’t wilt in sorrows,
Humble like the winds on the vast meadows,
Steady like alluvia of the Eastern Sea,
We protect and nurture our families, folks, our country.
Millenia ago, in the history of our land for survival,
Have fought women and girls in their teens, in freedom goals,
On back of elephants, brandishing gleaming swords,
Our ancestors have braved the barbaric hordes of the North.
In contemporary times, we have done our part, stood our ground,
Fighting for freedom and survival, inward, outbound.
In future generations, still flow the noble genes of bravery and sacrifice, untamed,
Long after our time on this earth, our torch still shines bright, of noble flame.
3- FEMMES DU VIETNAM (Version Francaise)
Femmes du VietNam, nous sommes bienveillantes et équitables,
Coeur nourrissant de mère, âme vaillante de chevalier et de preux,
À volonté de fer sous apparences amiables,
En temps de défis, temps de dures épreuves.
Nous sommes combattantes, guerrières,
Sur champs de bataille, loins et proches, dans lignes de tir, bas et hauts,
Dans fatigues de combat, dans blouses et masques médicaux,
Nous sommes de service à la patrie, en temps de paix, temps de guerre.
Sur les champs, dans la jungle, les marécages, sur pentes de collines, sommets des monts,
Nous sommes feux de résistance, flammes d’espoir qui persistent et brillent,
À l'arrière du pays, nous sommes chefs de famille,
Rizières nous cultivons, grains nous plantons,
Pour nourrir familles et gens, pour approvisionner les lignes de front.
Nous sommes nommées fleurs et papillons des temps éprouvants,
De core d’acier trempé, d'apparences délicates, affables,
Comme velours couvrant résolution inébranlable,
Nous répondons à l’appel noble du pays en temps exigeant.
Nous désirons liberté et paix, nous ne flétrissons point dans tempêtes,
Humbles comme les douces brises sur vastes prairies,
Stables comme les alluvia nourrissants de l'Océan de l’Est,
Nous protégeons familles, gens et patrie.
Millénaires auparavant, dans l’histoire de la lutte du pays pour sa survivance,
Pour vivre libre, s'étaient sacrifiées femmes et filles de l'âge d'adolescence,
Sur dos d'éléphants, brandissant épées étincelantes, redressant injustices et torts,
Nos ancêtres avaient bravé les barbaresques hordes du Nord.
En temps contemporains, nous avons tenu notre bout, accompli notre devoir,
Dans notre lutte pour liberté et survie, au dehors, dans le dedans.
Dans les générations du futur, encore existent les nobles gènes de bravoure et renoncement,
Longtemps après notre existence sur terre, notre torche encore brille ses preux feux de victoire.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
PHÙ VÂN (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
PHÙ VÂN
Trên dòng nhân thế đục trong,
Có dòng bình thản, có dòng xôn xao,
Có dòng nước cuốn ba đào,
Hay dòng êm ái nước màu mây trôi,
Như đời nhân thế nổi trôi,
Qua dòng nhân dạng luân hồi mênh mang,
Quả nhân gặt hái đa mang,
Người say ân phúc, người tàn cuộc vui,
Kẻ ngùi đời chẳng an vui,
Dòng đời cay đắng, ngọt bùi xa xôi.
Thế gian lắm cảnh bồi hồi,
Đường dài trần thế lắm hồi tang thương.
Dù sầu, dù thảm, dù thương,
Cõi nầy cũng chỉ một chương luân hồi.
Đường trần tìm nắng lên ngôi,
Tìm nguồn tương trợ trong nôi tình người.
Tìm trong cuộc sống đổi dời,
Vừng hồng trên sóng, lời mời tịnh thanh,
Tìm người tâm sáng lòng thanh,
Hương mùa nắng ấm, dổ dành đông phong,
Tìm trăng sao tắm dòng trong,
Thiên nhiên thanh bạch cho lòng nguôi ngoai,
Thả trôi bao nỗi ai hoài,
Đón sương gột rửa, thương ngày nắng lên.
Nắng sương, mây khói, bồng bềnh,
Phù du cõi thế, lênh đênh sóng trần,
Bước đường trần thế phù vân,
Buồn vui cũng chỉ một lần qua đây.
Tạo duyên ân phước nơi nầy,
Thương người cùng khổ, đấp xây tình đời.
Một mai về cõi thảnh thơi,
Chút tình để lại, thương thời thế nhân.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
Vần thơ nhặt được
Vần thơ nhặt được
Đêm qua đương dạo thẩn thơ
Chân ngơ vướng phải vần thơ bên đường
Nhặt xem thấy đẹp lạ thường
Trăng soi lấp lánh vần “thương” mỹ miều
Thương em dáng ngọc yêu kiều
Thương em lá đổ muôn chiều hờn ghen
Ngẩn ngơ anh hỏi hoa sen
Hoa cười hoa bảo là em gieo vần
Mừng thầm anh hỏi đôi lần
Thẹn thùng em bảo gieo vần trao anh
Đẹp sao hai đứa chúng mình
Vần thơ nhặt được nên tình yêu em
Chữ anh nối với chữ em
Thành đường dẫn đến trăm năm duyên thề
Tình như một giấc mộng mê
Đôi ta nên nghĩa phu thê đá vàng
* Viết để tán tỉnh nàng bên kia bờ Đại Tây Dương *
KHÚC HÁT TRONG KHÔNG (Phạm Anh Dũng)
KHÚC HÁT TRONG KHÔNG
Sắc sắc không không chiều gió lặng
Vô thường lay bóng chiếc thuyền trăng
Tham sân si ngủ trong sương mỏng
Ý khẩu thân về tựa ánh trăng
Vô minh phủ lối mờ nhân ảnh
Chuông chùa ngân nhẹ động trời xanh
Hơi thở vào ra như sóng vỗ
Từ bi thắp lửa ấm mong manh
Buông xuống một niệm thôi
Nghe lòng nhẹ như mây trôi giữa trời
Vô thường đi qua rất khẽ
Mà sen vẫn nở trong đời… lặng thinh
Hỷ xả mở lòng như mây trắng
Nhân duyên hợp tan tựa khói sương
Bến giác đâu xa ngoài tự tánh
Hoa sen còn nở giữa vô thường
--
Tiếng cười sau xe
Thuở mà các loại xe hai bánh có máy (Honda, Suzuki, Yamaha, Kawasaki) chưa tràn ngập Việt Nam, phương tiện di chuyền thông dụng và thoải mái là xe đạp.
Bài thơ này ghi lại cảm giác tuyệt vời khi đèo người yêu đi khắp phố phường.
Tiếng cười sau xe
Em ngồi ríu rít sau xe
Em nói, anh mải lắng nghe từng lời
Thỉnh thoảng em điểm tiếng cười
Lòng vui phơi phới khi đời có em
Giọng sao thương mến êm êm
Trong như giếng mát vọng lên mượt mà
Dù ai nói tựa hát ca
Cũng chẳng bằng tiếng em thưa dịu dàng
Lời em lạc gió bay ngang
Không cần nghĩa chữ rõ ràng vẫn hay
Nghe em phơ phất sau vai
Ưu phiền gửi hết gió mây bạt ngàn
Ước nghe giọng ấy ngàn năm
Đèo em mãi tận không gian cuối cùng!
Và khi im lặng em dừng
Anh vẫn nghe tựa ai ngân tiếng đàn
*** Viết cho tất cả những người con gái Việt Nam ***
Điều gì đẹp nhất trên đời ?
Điều gì đẹp nhất trên đời ?
Không phải cuộc tình nào cũng trọn vẹn, bài thơ này có thể là cuộc tình của nhiều người.
Trăng rằm đẹp nhất về đêm
Đời ta đẹp nhất khi thêm nhau vào
Nhớ không em hỡi hôm nào
Tình cờ hai đứa gặp nhau trên đường
Anh lúng túng, em thẹn thùng
Bao điều ấp ủ, bỗng dưng nghẹn lời
Em e ấp liếc sao trời
Nhìn em anh ước trọn đời chung đôi
Đường đời muôn ngả thế rồi
Anh vui du học, em ngồi nha khoa
Tháng năm nghiệt ngã trôi qua
Thư xanh thôi viết, tình ta nhạt nhòa
Đường về quê cũ thật xa
Nhớ không em hỡi đôi ta thề nguyền
Trăng rằm đẹp nhất về đêm
Đời ta đẹp nhất khi thêm nhau vào
Viễn Du ( Sao Khuê)
Viễn du
Ta vẫn coi đời như viễn du
Bước đi, đi mãi chẳng lui về
Dấu chân xưa đã mờ cát bụi
Mà thời gian vẫn chửa xóa nhòa.
Ta vẫn coi đời như viễn du
Gửi tình theo sóng vỗ xa mù
Gởi sầu vào mắt ngàn ngấn lệ
Chia ly, hội ngộ hỏi ai ngờ.
Ta vẫn thả hồn về chốn xưa
Xanh lá me bay những chiều mưa
Thiết tha vui hay buồn da diết
Ai đợi chờ ai, ai đón đưa …
Ta bước xuống đời chân viễn du
Thuyền mê bến giác vẫn xa mù
Lạc nẻo đường về, trăng chuyển bến
Ta vẫn xem đời như viễn du…
Sao Khuê
PHONG CẢNH MÙA ĐÔNG (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
1- PHONG CẢNH MÙA ĐÔNG
Giữa lòng đồi núi chập chùng,
Lừng lờ uốn khúc một vùng hà giang.
Lưng trời tung cánh đại bàng,
Lướt tầng mây gió thênh thang phiêu bồng.
Vi vu gió thổi cành thông,
Bay rừng hoa tuyết trên dòng nước trong.
Nai vàng lững thững bờ sông,
Áo nai tuyết điềm mấy giòng ngọc châu.
Ta người cuối bến giang đầu,
Ngắm rừng hoa tuyết, quên sầu lang thang.
Xa xa ẩn hiện dịu dàng,
Nóc nhà tuyết phủ quyện làn khói xanh.
Kim băng giăng mắc cây cành,
Cành trơ lá trụi long lanh ngọc trời.
Trời đông phong cảnh tuyệt vời,
Thiên nhiên tĩnh lặng, nghỉ ngơi đất nhà.
Lòng người lữ thứ đường xa,
Thần thờ thương cảm đường nhà nhân gian.
Bề dâu dù có phũ phàng,
Còn tình thiên địa ban ngàn phước duyên.
Bốn mùa thay đổi triền miên,
Qua mùa thoái hóa, dậy miền hồi sinh,
Đông tàn, phong cảnh xuân xinh,
Ngẩn ngơ mùa thắm càm tình thiên ân,
Trời xanh én liệng mây tầng
Ru người trần thế lâng lâng an bình.
Thiên nhiên còn thắm nghĩa tình,
Cõi đời trần thế còn tình hạnh thông.
Có xuân hạ, có thu đông,
Âm dương nhật nguyệt tạo dòng triền miên.
Người vui cũng có ưu phiền,
Giữ lòng thanh tinh, an thiền, chính chân,
Vị tha, chân chính, từ nhân,
Là nguồn duyên phước đường trần miên man.
2- MÙA HOA TUYẾT
Tuyết rơi phủ trắng khung trời đông,
Lã chã rừng hoa rung trên dòng,
Ngàn giọt kim băng đùa đợt sóng,
Lung linh hạt tuyết đậu bè rong.
Vi vu gió thoảng cành trơ lá,
Đìu hiu vạt nắng buồi dương tà,
Giọt tuyết quyện dài chân lữ khách,
Sương chiều buốt lạnh kẻ xa nhà.
Mơ ánh lửa hồng nồng lò sưởi,
Mơ mái nhà xưa ấm tình người,
Mơ bóng người em dài suối tóc,
Quyên sợi ân tình, tóc tơ trời.
Đường xa tuyết lạnh chừng hương ấm,
Vì bởi tình em vượt thăng trầm,
Theo anh từng bước đời dâu bể.
Bao nẻo ngược xuôi dài xa xăm.
Tuyết rơi bay trắng khung trời mộng,
Tưởng bướm mùa xuân vờn nụ hồng,
E ấp lòng hoa thương tình bướm,
Như nguồn hương lửa mùa giá đông.
Tuyết rơi, họa suối giòng lung linh,
Đẹp lòng trong trắng hoa trung trinh,
Tuyết rơi giăng mắc khung trời mộng,
Cánh bướm trời đông, tuyết ân tình.
Đường xa chẳng gợi buồn cô lữ,
Vì bởi nhạc lòng rộn tâm tư,
Có em khơi ấm nồng hương lửa,
Mái ấm ân tình chốn phòng thư.
Nên mỗi mùa đông tuyết vẫn rơi,
Màn hoa lóng lánh giữa mây trời,
Tình ta chung thủy dòng biến đổi,
Anh vẫn vịnh mùa tuyết hoa trời.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
DẠO BƯỚC RỪNG THU (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
DẠO BƯỚC RỪNG THU
Bánh ổ, rượu vang trong bao vải
Cây đàn lủng lẳng quàng trên vai,
Giấy bút, cọ vẽ trong túi xách,
Ta dạo rừng hoang nắng dần phai.
Nghe chừng thế giới bao la rộng,
Gom trong nhịp bước của đôi ta,
Tài sản là rừng đầy vàng lá,
Ngập tràn trai ngọc giọt sương trong.
Bờ hồ ngập lá vàng rơi rụng,
Phủ dày thảm cỏ màu gấm nhung,
Anh so giây đàn rung giòng nhạc,
Em họa nắng chiều giăng không trung.
Liên đài lóng lánh ánh chiều lên,
Lá vàng xuôi sóng nước bồng bềnh
Giọt sương lưu luyến cành chẳng rớt,
Treo trên tàu lá chuyến lênh đênh.
Nắng trải móng cầu trên cỏ thắm
Nai vàng thơ thẩn bước trầm ngâm,
Sóc chuyển hạt dẻ về hang thẳm,
Cái cò lững thững chốn ao đầm.
Mờ trong nhánh cỏ, lá đọng sương,
E ấp nụ hồng cánh hoa vương ,
Trên cành trốn chạy mùa gió lạnh
Chim rừng ríu rít khúc lên đường.
Lá đổ rừng chiều vàng thơ mộng,
Giọt sương lóng lánh móng cầu vòng,
Thiên nhiên bừng tỉnh giấc mùa hạ,
Ngơ ngẩn dung nhan thu trên dòng.
Một khoảng êm đềm tiếng thu trầm
Thiên nhiên thanh tịnh bước thăng trầm
Thời gian sống động như dừng nhịp,
Ảo huyền thu trải chốn âm thầm.
Tình người nghệ sĩ không ảo vọng,
Mộc mạc đơn sơ suối nguồn trong,
Như lòng thiên nhiên ngời thanh nhã,
Như thời nguyên thủy đất trời trong.
Ta nghe tuyệt mỹ đời thảnh thơi
Hồn thu thư thái nhịp chơi vơi,
Như giọt rượu đời nồng hương vị
Như nước dưỡng nuôi suối dòng đời.
Ngập tràn hạnh phúc bước bên nhau,
Nghe tình dâng sóng khúc xôn xao,
Giữa chốn thiên nhiên thu vàng lá
Một trời thanh tịnh nét thanh tao.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
DẤU HƯƠNG XƯA(Trang Châu)
DẤU HƯƠNG XƯA
Năm xưa em đến, bước chân êm
Lá vàng rụng trải lối đi quen
Mùa thu trong sáng như lòng, mắt
Không gợn mây buồn vương trái tim
Năm nay trời mới chớm thu sang
Sao nắng chưa phai chiều đã tàn?
Sao em hẹn đến rồi không đến?
Để lá đang xanh bỗng úa vàng!
Đâu biết đường đời lạc bước nhau
Em về phương ấy trắng mưa Ngâu
Anh đi, giá buốt chiều sương gió
Tình vỡ hôm nào nghe vẫn đau
Xa người ta hỏi người xa ấy
Kỷ niệm nào theo cuối chân mây?
Kỷ niệm nào trong tim em giữ
Để gió thời gian không thổi bay?
Còn có hôm nào em đến thăm
Trút buồn, trút nhớ, trút băn khoăn
Đôi ta đốt lửa tình yêu lại
Tìm dấu hương xưa, lòng sưởi lòng?
Trang Châu
Chuếnh choáng (Lê Diễm Chi Huệ)
Đêm mơ một giấc huyền không
Hương trầm thoang thoảng giữa lòng phù vân
Đau thương bao thủa bao lần
Câu kinh nép chặt duyên trần xót xa
Người đi trẩy mộng sơn hà
Ta về đếm giọt mưa sa cuối mùa
Dùng dằng khuất lối mây khua
Nghiêng nghiêng lá rũ gió lùa giấc hoa
Ni-Liên vờn bóng nhạt nhoà
Nhấp nhô dòng nước sáng loà dưới trăng
Phù sinh vạn nẻo băn khoăn
Gội giòng tâm tưởng oặn lòng kiếp hoa
Hạc gầy chở giấc xuân qua
Thong dong soải cánh đậu toà Như Lai
Huyễn hư nửa giấc trang đài
Bàng hoàng chợt tỉnh tâm cài sắc không
Sương khuya ngự đỉnh cô phong
Oan hồn rên giữa thinh không tịch mờ
Ngậm ngùi châu quyện trúc tơ
Nhân sinh đứt đoạn dạt bờ tử sinh
Tóc huyền xoã lấp trang kinh
Mơ hồn hoá bướm tự tình cửa không
Khóc ông Kớt
LỜI NGUYỆN CẦU TRONG TUỔI VÀO THU (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
1- LỜI NGUYỆN CẦU TRONG TUỔI VÀO THU
Hạnh phúc thay người sống an nhiên,
Không hận sầu, tiếc nuối, muộn phiền,
Nhưng mấy ai lòng đầy thanh thản,
Đời hoang sơ bởi nồi niềm riêng.
Đêm ray rức sầu ngày dĩ vãng,
Ngày mênh man buồn nối trái ngang,
Nắng ban mai chằng mang nồng ấm,
Khói sương chiều gợi sóng thương tang.
Đời thực tế thăng trầm biến đổi,
Chuyến thuyền trần chèo chống nổi trôi,
Thôi, buồn chi lỗi lầm quá khứ,
Khi biền đời tràn sóng dập dồi.
Đường thế trần còn nhiều mưa gió,
Tâm người trần còn lắm sân si,
Đầy áo vọng, mịt mờ vị kỷ,
Dập dìu không sắc chuyện nhỏ to,
Thôi thì thôi, ta thương thân phận,
Thương phận mình và kẻ tha nhân,
Trên sông thương xã lời tiếc nuối,
Tìm an bình về chốn tâm thân.
Mong thong dong khoảng đường còn lại,
Ngắm vầng dương xuyên màn sương mai,
Vịnh hoàng hôn rải vàng mặt biền,
Đêm mộng du tròn giấc nồng say.
Xin ơn trên ban lành duyên số,
Cho tâm an trên chuyến xô bồ,
Xóa hận sầu, xây đường quang đảng,
Nắng chan hòa khắp nẻo sông hồ,
Cho mênh man đuốc thiêng soi lối,
Ta thương đời như thuở vào nôi,
Thương nhân quần và thương thân phận,
Tuổi vào thu thôi dứt nổi trôi.
2- A HUMBLE PRAYER
Blessed and impossible is a person who lives with no regrets,
Of actions taken or not taken when they happen or did not happen!
Sad are missed occasions, missteps of a not enough thoughtful mind,
To be realized in the winds of afterwards recollection.
But so is real life, so is the imperfection of the mind,
But also not of worth is a life of regrets.
Understanding the human condition,
We acknowledge and accept its imperfections,
As part of the yins and yans of the universe in which we live,
As long as they are not products of malice,
We can try to forget and learn from our past mistakes,
Take another day of hope, another chance of rebuilding,
And go on with endeavors to make this world a better place to live.
So God help me,
Not to take anything with lightness of the mind,
Frivolity of an uncaring soul,
Not to dismiss big and small feelings of the heart,
Guide my path to light, show me wisdom and humility,
So to live with a clear conscience of the mind,
Charity of the heart,
In understanding and accepting my human condition,
On this tumultuous earth journey,
And with fortitude, with transcendence,
Look forward to an eternal life in the heaven of benevolence.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
Một Lá Thư Cũ viết năm 1965- Gửi Người Yêu Dấu
Gửi người yêu dấu (1965)
Em ơi,
Ngày bình yên,
Mùa xuân huy hoàng đi qua vĩ tuyến
Làm tan ranh giới hai miền,
Giữa thuở hoa niên ta về Phương Bắc
Nghe chuông vang vọng khắp chùa chiền.
Em đem hương sắc Miền Trung
Về giòng Sông Nhị
Đôi chân xinh xắn
Nhẹ bước trên ngọn Núi Nùng,
Em ơi,
Về cùng anh, ta đi thăm Hồ Gươm xưa lấp lánh
Ngàn năm nước vẫn còn xanh
Sắc áo thanh thanh, em cười e ấp
Mừng vui trong ánh sáng kinh thành
Và trên đường vắng Cổ Ngư,
Bên hồ Trúc Bạch,
Đôi ta cùng sánh bước, một sớm xuân mưa bụi hiền từ.
Thuở Thanh Bình, Thuở Thanh Bình,
Hỡi người em nhỏ, vóc xinh xinh.
Hãy theo về đất Kinh Thành Bắc
Để cùng anh xây giấc mộng tình.
Ước vọng chưa thành, anh đã vội vã đền ơn tổ quốc, về lòng đất mẹ, đến miền viên miễn, nơi không hận thù và chiến tranh. 60 năm qua đi, Hà nội thanh lịch không còn nữa, vẫn “chì thấy mưa sa trên nền cờ đỏ”. Nhớ anh vô ngần!
VƯỜN THANH TÂM TƯỞNG ( Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
-VƯỜN THANH TÂM TƯỞNG (Bài Tiếng Việt)
Nương cao, thung lũng tiếng chuông rơi,
Một giấc tịnh an nhạc gọi mời,
Hồng ánh tà dương trên rặng liễu,
Tha thướt thuyền mây dệt lụa trời.
Lững thững lối mòn qua đồng vắng,
Về bờ cát trắng, sóng lăn tăn,
Ngắm trời mây nước màu rực rỡ,
Họa bức tuyệt vời khoảng an bằng.
Tía cuối tà dương chìm đợt sóng,
Vàng trời chìm nổi biển mênh mông,
Mơn man gió vuốt thủy tinh cát,
Ve vàn phi lao, ngọn sóng hồng.
Trong vòng luân vũ, khúc nghê thường,
Hòa nhịp san hô, điệu trùng dương
Lung linh hoa sóng say tình biền,
Múa khúc họp hòa nhạc thân thương.
Chân trời xuyên sóng bóng thuyền đi.
Theo gió mây ngàn, cánh chim ri,
Pha vàng nâu đỏ tím thiên thanh,
Lụa sóng nước mây tiễn người đi.
Tuyệt mỹ nào hơn cảnh tà dương,
Về trên mây nước chốn trùng dương,
Cho ta thanh tinh nguồn tâm tưởng,
Ân nghĩa đất trời ban tình thương.
Thiên ân, tình nghĩa mẹ thiên nhiên,
Họa bức tuyệt vời, tranh an nhiên,
Tinh anh nghệ thuật ban trần thế,
Thanh nhã diệu huyền, sáng thiêng liêng.
Cho người trần thế tâm lâng lâng,
Chằng quảng chuyến thuyền chốn phù vân,
Cho hồn tĩnh lặng trong duyên phước,
Buông xã thăng trầm chuyện phong trần.
Lời đại dương ru bài nhạc sóng,
Lòng thiên nhiên trải lụa thong dong,
Bao muộn phiền trôi làn gió thoảng,
Về an hòa, thả sóng đục trong.
Giờ tinh thanh mang lời nhắn nhủ,
Lời an bình xóa khoảng âm u,
Trong lặng lẽ, ru hòa giai điệu,
Tình thiên ân sáng chốn phù du.
Ngày thế gian, ta rèn tâm trí,
Nẻo gian nan xây tính cương trì,
Đường thế gian, hưởng nhỏ nhoi hạnh phúc,
Chẳng bận lòng thế sự sân si,
Chẳng trọng vọng công hầu khanh tướng,
Tìm an vui, sâu đậm tình thương,
Giữ nụ cười, lời nói thân thương,
Trong mưa bão thói đời nhiễu nhương,
Vững lòng tin tình người thiên hạ,
Cõi thế gian nhân tính vị tha,
Người thế gian ân cần chia sẽ,
Noi gương đất trời tình bao la.
Thì người hỡi, hạnh phúc thế gian,
Chẳng xa vời, chẳng lắm gian nan,
Trong tầm tay với, trong tâm tưởng,
Tự toại, an nhiên, khoảng thanh nhàn.
2- INNER SANCTUARY (English Version)
As the bells chime the evening hours across the estuary, the moors,
I stroll the path leading to my usual place of bliss by the seashore,
So the spectacular end of the day parade I would not miss,
To admire the gorgeous sunset on the sea, the calm waters, the horizon mist,
The last sun rays darting the waves in bursting splashes,
Painting sea and sky a canvas of colorful flashes,
The wind caressing the waves, serenading the willows, courting the sand,
The faraway horizon glittering with the gold of sunset,
The songs of the deep, floating on pearly bubbles, coral strands,
The elegant silhouette of a sailboat gently parting the sea of amber on a smidgen of azure.
How beguiling and special is this gift of beauty and serenity,
Its momentous, integral essence could only be greeted with wonderment,
As a treasure of magnanimity from our Father God and Mother Nature.
My eyes filled with the splendor of sunset,
My heart enraptured with the lullabies of the nature,
My soul elated with the gentleness of the environment,
All burdens and sorrow instantly seem to cease,
Carried away with the ocean breeze.
I bathe in the sights and sounds of serenity,
The silent messages of a world bigger than our human existence,
The blessed harmony that exists beyond the confines of our soul, the perception of our senses.
This inner peace perhaps is an illusion of the moment, but I hold on to it preciously,
Delighted of the reprieve given momentarily,
Until the mind is stronger, the spirit is better fit,
To deal with the realities of life in its bittersweet blend.
Along the way, I thrive to rejoice in happiness tidbits,
Leaving behind regrets of the past, keeping heart and mind on the mend,
How to give and receive friendliness, ignoring foes and fiends,
Giving a little, receiving a little, not asking or demanding too much,
Of people’s understanding, forgiveness, and such,
And above all vow to appreciate moments of luck and grace,
How to make life enjoyable, not only bearable,
Laughing when the morning sun is on the way,
Breeze drying my tears, warmth caressing my face,
Happy that the nightly bad dreams are over for the day.
The lessons I learned through misses and hits on the way,
I would like to share in total humbleness, with philosophical undertones.
We build our own sanctuary that we need,
Planting seeds of goodwill, our inner garden we feed,
Tending our hope, fostering relaxation for the heart and soul,
Building our dreams, realizing our ambitions, reaching our goals.
We can also borrow the gifts of the benevolent nature,
Choose a quiet place to build our recovery time,
Where we can meditate a state of peace, humble, demure,
Away from the hustle bustle of the everyday's life.
Living requires ways to cope, means to adjust,
As we were not promised a rose garden of our life.
We smell the roses' fragrance, we delight in their beauty,
A few thorns we rip away, without grumbles, as we must.
Likewise we treasure the bright sides of life,
And let go of its annoyances, nuisances, misery,
If necessary, drink the life goblet to its last bitter drop or blurred swirl.
All along, we shine bright our torch of faith and hope over yonder,
Taking a little, giving more, of the great and small life myriads of wonders.
3- SANCTUAIRE INTÉRIEUR (Version Francaise)
Sur carillons de cloches s’égrenant à travers landes et estuaire,
Je flâne le sentier menant vers mon endroit habituel de relaxation,
Au bord de la mer, lieu de coucher de soleil spectaculaire,
Pour admirer les ondes calmes, les buées à l’horizon,
Les dernières raies de soleil plongeant les vagues dans salves d’éclaboussures,
Peignant mer et ciel d’étincelantes couleurs,
Le vent caressant les vagues, séduisant les grains de sable, courtisant les saules pleureurs,
Le lointain horizon baigné dans l’or du jour au déclin,
Les berceuses des profondeurs cajolant mousse des surfaces, coraux marins,
L’élégante silhouette d’un voilier fendant les crêtes ambrées teintées d’un reste d’azur.
Si charmant et spécial est ce don de beauté et sérénité,
Qu’on ne pourrait apprécier son essence intégrale qu’avec émerveillement,
Comme trésor invaluable venant du Père Créateur et de Mère Nature!
Mes yeux éblouis des feux du couchant,
Mon coeur ravi des berceuses de l’océan,
Mon âme émue des douceurs de l’environnement,
Tous fardeaux et peines semblent s’envoler instantanément,
Avec les vents du large vers destinations lointaines.
Je me baigne dans images et tonalités sereines,
Des messages silencieux d’un monde au delà de notre existence humaine,
Dans la complète harmonie qui règne par delà les confins de l’âme et des perceptions sensorielles.
Cette paix intérieure est peut être sujet d'imagination, mais je m’y accroche pour l’instant,
Me réjouissant du répit momentané qui m’est donné,
Temps privilégié pour que l'âme s’affermit, l’esprit se réconforte,
Prêts à s’adapter aux déboires quotidiens de toutes sortes.
Le long du chemin de vie, je m’ingénie à savourer les petits bouts de bonheur,
Rejetant les regrets du passé, réparant meurtrissures d’esprit, maux de coeur,
Tout en me conditionnant à donner et recevoir affection et amitié, ignorer ennemis et vilains,
Donner un peu, recevoir un peu, de l’heure présente ne jamais trop demander,
Ne pas exiger des choses telles absolution totale, compréhension formidable.
Par dessus tout, je m’efforce à apprécier toute chance et faveur, pluie fraîche, temps doux,
Comment faire de la vie un parcours plaisant, non pas seulement tolérable ou passable,
Rire quand le soleil se montre, la brise sèche les larmes, l’aurore teinte les joues,
Heureuse que les cauchemars de la nuit s’étaient évaporés avec le jour levant.
Les leçons appris suivant échecs et réussites flagrants ou poignants,
Je voudrais les partager en toute humilité, avec nuances philosophiques.
Nous bâtissons notre propre refuge-sanctuaire de bonheur,
Plantant germes de bénévolence dans notre jardin intérieur,
Cultivant espérance, encourageant temps de recharge spirituelle et physique,
Attisant ambitions judicieuses, atteignant buts appropriés, réalisant rêves seyants.
Nous pourrons aussi emprunter à la nature ses présents généreux,
Choisir lieux calmes pour se récupérer des moments désavantageux,
À méditer et se créer paix intérieure, fondamentale, intégrale,
Loin des tumultes de la vie quotidienne banale.
Vivre c’est trouver moyens d’adaptation, ressources d’ajustement,
Car nous n’étions jamais promis un jardin de rose comme destin de vie.
Nous nous délectons des parfums de roses, jouissons de leur apparat,
Quelques de leurs épines nous devons éplucher sans geignement.
De même, nous chérissons les brillants aspects de la vie,
Nous nous débarrassons des ennuis, nuisances et misères,
Si besoin, buvant la coupe de vie jusqu’à la lie,
Ses dernières gouttes amères, ses volutes éphémères du présent ou de naguère,
Gardant intact foi et espoir comme torches venant de l’au delà,
Glanant un peu, donnant plus, des myriades de merveilles à grand ou humble apparat.
Huỳnh Anh Trần-Schroeder
NHÀ THƠ QUANG DŨNG (Phạm Hiền Mây)
Nhà thơ Quang Dũng ( Bùi Đình Diệm)
Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về một sớm mai……
Nói đến Quang Dũng, trước tiên, là phải nói đến một người lính……..
Read moreTrận Quảng Trị (Bác Sĩ Trần Xuân Dũng)
Một trận chiến kiêu hùng của QLVNCH nói chung và TQLC nói riêng.
Read moreQuán Chân Không Diệu Hữu (Lê Diễm Chi Huệ)
.Nguồn hình tác giả
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát
Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh
Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài
Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!
Em trở lại chim muông mừng ca hót
Núi khóc rừng thương ôm lấy tri âm
Cho mây bớt thẹn cho gió ru hời
Cho lòng nhập vào chân không diệu hữu
Em trở lại cho mông lung bớt trẩy
Cho mộng tàn cho đá bớt rêu xanh
Cho ngắn dặm lang thang chân lữ khách
Cho bớt u huyền ôi một kiếp rong rêu!
05.27.2025
Lê Diễm Chi Huệ
