PHONG CẢNH MÙA ĐÔNG (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)

1- PHONG CẢNH MÙA ĐÔNG

Giữa lòng đồi núi chập chùng,

Lừng lờ uốn khúc một vùng hà giang.

Lưng trời tung cánh đại bàng,

Lướt tầng mây gió thênh thang phiêu bồng.

Vi vu gió thổi cành thông,

Bay rừng hoa tuyết trên dòng nước trong.

Nai vàng lững thững bờ sông,

Áo nai tuyết điềm mấy giòng ngọc châu.

Ta người cuối bến giang đầu,

Ngắm rừng hoa tuyết, quên sầu lang thang.

Xa xa ẩn hiện dịu dàng,

Nóc nhà tuyết phủ quyện làn khói xanh.

Kim băng giăng mắc cây cành,

Cành trơ lá trụi long lanh ngọc trời.

Trời đông phong cảnh tuyệt vời,

Thiên nhiên tĩnh lặng, nghỉ ngơi đất nhà.

Lòng người lữ thứ đường xa,

Thần thờ thương cảm đường nhà nhân gian.

Bề dâu dù có phũ phàng,

Còn tình thiên địa ban ngàn phước duyên.

Bốn mùa thay đổi triền miên,

Qua mùa thoái hóa, dậy miền hồi sinh,

Đông tàn, phong cảnh xuân xinh,

Ngẩn ngơ mùa thắm càm tình thiên ân,

Trời xanh én liệng mây tầng

Ru người trần thế lâng lâng an bình.

 

Thiên nhiên còn thắm nghĩa tình,

Cõi đời trần thế còn tình hạnh thông.

Có xuân hạ, có thu đông,

Âm dương nhật nguyệt tạo dòng triền miên.

Người vui cũng có ưu phiền,

Giữ lòng thanh tinh, an thiền, chính chân,

Vị tha, chân chính, từ nhân,

Là nguồn duyên phước đường trần miên man.

2- MÙA HOA TUYẾT

Tuyết rơi phủ trắng khung trời đông,

Lã chã rừng hoa rung trên dòng,

Ngàn giọt kim băng đùa đợt sóng,

Lung linh hạt tuyết đậu bè rong.

 

Vi vu gió thoảng cành trơ lá,

Đìu hiu vạt nắng buồi dương tà,

Giọt tuyết quyện dài chân lữ khách,

Sương chiều buốt lạnh kẻ xa nhà.

 

Mơ ánh lửa hồng nồng lò sưởi,

Mơ mái nhà xưa ấm tình người,

Mơ bóng người em dài suối tóc,

Quyên sợi ân tình, tóc tơ trời.

 

Đường xa tuyết lạnh chừng hương ấm,

Vì bởi tình em vượt thăng trầm,

Theo anh từng bước đời dâu bể.

Bao nẻo ngược xuôi dài xa xăm.

 

Tuyết rơi bay trắng khung trời mộng,

Tưởng bướm mùa xuân vờn nụ hồng,

E ấp lòng hoa thương tình bướm,

Như nguồn hương lửa mùa giá đông.

 

Tuyết rơi, họa suối giòng lung linh,

Đẹp lòng trong trắng hoa trung trinh,

Tuyết rơi giăng mắc khung trời mộng,

Cánh bướm trời đông, tuyết ân tình.

 

Đường xa chẳng gợi buồn cô lữ,

Vì bởi nhạc lòng rộn tâm tư,

Có em khơi ấm nồng hương lửa,

Mái ấm ân tình chốn phòng thư.

 

Nên mỗi mùa đông tuyết vẫn rơi,

Màn hoa lóng lánh giữa mây trời,

Tình ta chung thủy dòng biến đổi,

Anh vẫn vịnh mùa tuyết hoa trời.



Huỳnh Anh Trần-Schroeder

Trăng Ngày Tháng Cũ- The Moon Of Yesteryear- Clair De Lune D'Antan (Huỳnh Anh Trần- Schroeder)

1-TRĂNG NGÀY THÁNG CŨ (Bài Tiếng Việt)

Đố ai lòng chẳng thẫn thờ

Ngắm vầng trăng sáng lững lờ trời đêm,

Đố ai quên mộng êm đềm,

Mùa trăng tình sử bên thềm mộng mơ,

Đố ai quên những vầng thơ,

Kén yêu đương trải vàng tơ mỹ miều.

Nhiệm mầu tơ trải yêu kiều,

Vòng cầu tơ sợi trăng thêu áo trời,

Ảo huyền sơị mảnh tơ trời,

Thuyền trăng lả lướt, mái lơi trên dòng,

Tiêu ngàn trầm bỗng điệu trong,

Tưởng ta lạc lối non bồng đào nguyên.

Mảnh mai mành mỏng trăng xuyên,

Thuyền trôi trong ánh trăng miền yêu thương,

Sương trăng rơi rớt du dương,

Giọt ngà thánh thót mùa thương ảo huyền,

Lụa trăng trải nẻo sơn tuyền,

Rơi vào hồ mắt, tóc huyền mơn man.

Một trời thơ mộng mơ màng,

Mấy ai quên thuở dịu dàng vào yêu!

 

Nhớ mùa trăng sáng lung linh,

Lòng bao lưu luyến mộng tình vào yêu.

Yến oanh thuở ấy mỹ miều,

Ngày qua sương gió hắt hiu mộng đầu.

Thương về một mối tình đầu,

Đêm nay sương phủ, ta sầu trăng rơi.

Như ngàn hạt rụng trong đời,

Sương đêm phủ trắng mộng đời phù vân.

Ngẩn ngơ nhớ thuở bâng khuâng,

Trăng ngày tháng cũ tràn dâng qua hồn.

 

2- THE MOON OF YESTERYEAR (English Version)

 

In nights of moon shimmering on a limpid firmament,

Whose mind would not again fly the sky of remembrance,

Heart filled with the songs of love enchantment,

Soul grateful for a time of youth romance?

 

Under the cascading light shower of stars across the Milky Way,

Who would not remember the songs and dances of the heart on wings of ecstasy,

The poems hastily fashioned on boat ride, oars gracefully swaying their way,

To the tunes of flutes streaming out a romantic rhapsody?

 

In the dew drops chiming the nature pristine beauty,

Who would not revisit a time unparalleled,

Of wonder in trove, of elation in symphony,

The time of one’s first love, immersed in a land of fairy tale?

 

The memory of moonlit nights of adolescent fantasy,

Brings back the enchantment of uncharted reverie,

Dreams on the go, ambitions on the rise,

Delights in the sunset, adventures in the sunrise.

 

In the tonight fog, I feel the mist rise on the empty life vagary,

Like the raindrops that shower my way to maturity,

Remembering the carefree youth time romance,

The moon of the old days fills my soul in all its resplendence.

 

3- CLAIR DE LUNE D’ANTAN (Version Francaise)

Dans nuits où dans firmament limpide la lune se mire,

Qui ne revolerait ce merveilleux ciel de souvenirs,

Coeur rempli de chants d'amour, moments de liesse,

Âme reconnaissante des romances de jeunesse!

 

Sous gerbes d'étoiles cascadant la Voie Lactée qui s'étend à l’infini,

Qui ne se souviendrait des mélodies et danses exaltées sur ailes d’extasie,

Poèmes rapidement écrits sur escapades de bateau voguant les flots miroitants,

Sur airs de flûtes flottant menuets charmants!

 

Dans ondée de rosée caressant la nature de beauté exquisite,

Qui ne revisiterait ce temps sans pareil,

Temps de bonheur, temps de merveilles,

Ce temps d’amour fraîchement éclos, d’imagination fantastique!

 

Temps de rêverie d’adolescence sous clair de lune,

Temps enchanté de romances en esquisse, d’ambitions sur réveil,

D’aventures au lever du jour, délices de coucher de soleil,

Où tout serait possible, sur voies chanceuses et opportunes.

 Trăng Ngày Tháng Cũ-The Moon Of Yesteryear- Clair De Lune D'Antan-THơ, Tranh Huỳnh Anh Trần- Schroeder Painting

En ce présent temps de brume qui obscurcit paysages et âmes de même,

Telles revigorantes gouttes de pluie qui arrosaient ma voie vers maturité,

Me souvenant des romances de jeunesse, à insouciance de gemme,

La lune des temps d’antan luit en toute resplendance dans mon cœur gratifié.

 

Huỳnh Anh Trần-Schroeder