trời ơi chỉ nửa trái bầu
mà như chứa cả biển sầu thế gian!
ĐÀN BẦU (Thơ Bắc Phong)
Nguồn ảnh Bắc Phong.
Your Custom Text Here
Nguồn ảnh Bắc Phong.
trời ơi chỉ nửa trái bầu
mà như chứa cả biển sầu thế gian!
Vũ Hoàng Chương (trái) và Đinh Hùng (phải).
Đinh Hùng và Vũ Hoàng Chương là 2 trong những thi nhân nổi tiếng nhất của thi đàn miền Nam từ sau năm 1954. Họ đều là những thi nhân gốc Bắc từng đi theo kháng chiên và tham dự Đại hội Văn nghệ tại Liên khu Ba hồi thập niên 1940. Sau đó họ cùng “dinh tê” về thành cùng lúc: Vũ Hoàng Chương về Nam Định dạy học, còn Đinh Hùng về Hà Nội làm báo.
Read more
Cho đến nay, nền giáo dục của VNCH trước 1975 vẫn được nhiều người trong giới chuyên môn đánh giá cao, và nhiều người sống vào thời đó vẫn còn nhớ lại với nhiều tiếc nuối. Những bài học trong sách luôn mang đầy tính nhân văn với các nguyên tắc căn bản: Nhân bản, Dân tộc và Khai phóng làm triết lý giáo dục, và được ghi lại trong hiến pháp 1967. Đó cũng là mục đích và tôn chỉ của nền giáo dục Miền Nam. Chính những nguyên tắc này đã giữ cho truyền thống dân tộc được bảo tồn và phát triển vững vàng, nhưng không bảo thủ.
Read more
Hồi ức này được viết lại khi từng dòng tin tức về việc trẻ em lớp 1 ngày nay phải mang rất nhiều đầu sách khi đến trường và hầu hết là đều không tái sử dụng được nữa vì bị thay đổi thường xuyên, và các loại sách/vở bài tập được viết trực tiếp vào trong. Tôi nhớ lại những cuốn sách của mình học lớp 1, lớp 2 ngày xưa, vì đã tồn tại qua 7 năm, dù được anh chị mình có ý thức giữ gìn lại, nhưng không thể tránh việc bị cũ sờn. Đôi khi giận ba mẹ đã sinh mình ra là con út và không được tận hưởng “mùi sách mới”, vì tôi rất mê mẩn việc được lật từng trang sách còn lán bóng và được ngửi mùi thơm rất đặc trưng của những trang sách mới. Đó là tâm tư bình thường của một đứa trẻ con lúc nào cũng mê có được quà mới, nhưng sau này nhớ lại, tôi lại thấy trân trọng những cuốn sách “tái sử dụng” như vậy, vì nó lưu giữ được biết bao nhiêu kỷ niệm qua nhiều thế hệ, những buồn vui của bước đầu chập chững học làm người của cả 3 anh em.
Read moreChùa Huyền Không Sơn Thượng. Có hay không những hiểu lầm về Phật giáo.
Nói chung nhìn từ xa khó biết đúng sai, ngay cả dựa trên những dữ kiện vật chất cân đo đong đếm được như chùa to tượng lớn hay Phật tử đông đảo. Ngoài những bất cập và thiếu sót lý luận đã nêu trên, bài viết của MĐTTA cho thấy con đường nhà văn chủ trương như đã nói là phục vụ (hay lôi kéo) những người muốn theo lối ảo “đường xưa mây trắng theo chân Bụt” của phái Tiếp Hiện với cặp Thích Nhất Hạnh-Chân Không, nay đang trên “đại lộ hoàng hôn”. Thành công hay không trong tu tập theo Phật (nghĩa là đắc đạo – hết khổ) chỉ có chính mình biết. Bởi nhìn từ ngoài không ai biết là một người khổ hay sướng. Như qua câu thơ “bề ngoài cười nụ bề trong khóc thầm”.
Read moreSự Sống có mặt trong muôn sinh vật, từ cây cỏ, vi sinh vật, đến động vật và con người. Song chỉ riêng Sự- Sống -hiện- hữu- nơi- con- người mới đạt đến độ "tinh hoa" giúp cho con người có khả năng sáng tạo ra ngôn ngữ, hệ thống chính trị, kinh tế, pháp luật, khoa học, kỹ thuật, Văn Hóa, Văn Minh.... để không ngừng nâng cao và thăng hoa đời sống con người và xã hội nhân loại.
Read moreCách mạng mùa thu tháng tám 1945. Nguồn internet.
Ngày 19 tháng tám xẩy ra cách mạng là lúc tôi 9 tuổi, đang ở thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An. Tôi đã từng sống ở Đồng Đăng, Nam Định, Hà nội, Sài gòn, Kontum, mỗi nơi đều để lại những kỷ niệm khó phai. Nhưng Vinh là nơi tôi giữ nhiều ấn tượng sâu đậm nhất dù chỉ ở có 5 năm, từ 6 đến 11 tuổi. Vinh là một thành phố nhỏ êm đềm, trong ký ức của tôi. Có thể vì đó là thời gian ngắn ngủi trong đời tôi được lớn lên trong niềm thương và sự chăm sóc của Mẹ mà tôi đã đủ lớn để thâm cảm và hiểu, rồi sau đó mất mẹ, một mình vật lộn vùng lên.
Read moreHình ảnh các em đi học trước 1975. Nguồn NhacTrinh.VN.
Bọn trẻ ngày nay có lẽ không thể hình dung ra được những trò chơi dân dã của ngày xưa, không tốn tiền và luôn cần thật nhiều người cùng tham gia chơi, càng đông càng vui. Chỉ cần một khoảng sân rộng, vài ba hòn đá, viên bi… là đủ để lũ nhóc chơi đủ trò từ bắn bi, đánh đáo, ô ăn quan hay bịt mắt bắt dê cũng đủ để những tiếng cười giòn tan vang lên. Tuổi thơ của quá khứ dân dã mà thanh bình đó, có lẽ là sẽ không bao giờ quay lại được nữa.
Read moreNguồn FB Hồ Hải và Kim Larsoon.
Cha Mẹ không những chỉ cho các con tấm hình hài và khối óc, Cha Mẹ còn là những người thầy đầu tiên trong cuộc đời của mỗi một con người. Cha Mẹ đã dậy cho con những âm chữ đầu đời, dìu dắt con từng bước chân chập chửng. Đã bảo vệ và lo lắng cho con từ lúc chào đời cho đến khi trưởng thành. Công Cha Nghĩa Mẹ khó nhọc kể sao cho siết. Nhân ngày lễ Vu Lan, mượn nén hương xin hướng về những đấng Song Thân đã khuất với lòng thành kính. Và cũng xin mừng cho những ai vẫn còn Cha Mẹ để được phụng dưỡng đáp đền.
Read moreViệt Nam ngày nay. Nguồn internet.
Thương người nơi phương đó
Tháng ngày trong bấp bênh
Buồn tương lai mù mịt
Hạnh phúc đỏ mắt tìm.
Bác sĩ Rameck Hunt và tự truyện We Beat The Street của 3 bác sĩ Ramech Hunt, Sampson
David và George Jerkins. Nguồn internet.
Kinh nghiệm trải nghiệm đã dạy tôi thật nhiều. Tôi đã học được gần như tất cả những điều khủng khiếp đã xảy ra cho những người trong tù. Những cú đấm. Những nhát đâm. Những cuộc hiếp dâm. Điều kế tiếp tôi học được tuy nhiên đã chiếm trọn tôi bằng sự ngạc nhiên. Tôi nhận thức rằng mình đã không còn tự do. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy tất cả mọi người đang đi về cuộc sống hàng ngày của họ nhưng tôi thì không.
Read moreNắng chiều trên khu phố đã dần phai. Ánh sáng mặt trời cũng mờ nhạt. Trên lầu các thanh niên bạn của con tôi đã tụ tập đầy đủ. Căn nhà bỗng ấm lên trong không gian ồn ào đầy sức sống của những tiếng cười nói. Hương vị của các món thức ăn nấu nướng từ trên lầu bay xuống nhà dưới đem đến cho tôi một cảm giác đói bụng. Đã đến lúc căn phòng nhỏ của tôi cần đến ánh đèn điện. Đứng dậy bật công tắc đèn và bước đến khép lại các mành cửa, tôi bỗng mĩm cười. Tôi thấy cái không gian trong lành, bình dị của một ngày thứ Bẩy hôm nay thật là đáng yêu.
Read moreTrong thời gian tôi làm việc ở đây (từ 1968 đến tháng 4 năm 1975, có một vài em bị lỗ rò trở lại nhiều lần. Việc mổ lại đã vô cùng khó khăn. Vào lúc đó, tôi nghĩ với các loại lỗ rò tái phát này, thì nên by-pass phần âm đạo và trực tràng có lỗ rò bằng một kỹ thuật mổ dùng trong việc chữa trị bệnh phình lớn đại tràng (mégacolon/Hirschsprung’s disease). Theo kiểu giải phẫu gia người Ý Soave. Tôi đã viết đầy đủ bản thảo những suy nghĩ của tôi để trình 2 Ông Thầy là GS TNN và BS TXN. Rồi những ngày cuối tháng 4 năm 1975 xẩy ra; cả Sàigòn như trong cơn mê loạn. Khu Giải Phẫu trẻ Em đầy ngập bệnh nhân, nạn nhân của chiến tranh. Tôi giữ bản thảo trong văn phòng của tôi, không kịp trình GS TNN và BS TXN. Rồi mất nước ngày 30/4/1975 : mất nước là mất tất cả !
Read moreLẼ VÔ THƯỜNG. Nguồn internet.
Như tin yêu cuộc đời
Nở hoa bên ánh dương
Đời là lẽ vô thường
Có không không lại có
Kháng chiến quân Việt Nam trên con đường đấu tranh tự do đất nước.
Mệnh kia dẫu trải cùng sớm khuya sương gió;
Danh nọ đã ghi vào dân tộc tâm can.
Chủ súy sinh vi tướng dũng trung, danh lưu hậu thế;
Chiến quân tử vi thần hiển hách, tiết khắc sử vàng.
Các kháng chiến quân Việt Nam trong ngày Dựng cờ Chính nghĩa, công bố Cương Lĩnh Chính Trị của MTQGTNGPVN, 1983.
Anh nằm xuống nhưng không anh không mất
Anh còn đây mãi mãi với sử xanh
Rầm rập bước đi tiếp nối chân anh
Những bàn tay siết lời thề "giải phóng"
Chúng ta đi đấu tranh có hai cái đích
Một là giải phóng tổ quốc
Hai là đền nợ núi sông
Ôi lời người xưa kiêu hùng
Lịch sử giống nòi soi sáng lương tâm
Tình Em. Nguồn internet.
Thương anh người kháng chiến quân
Gian nan vì dân đấu tranh
Thương anh tình em sẽ gửi bên người
Theo từng nhịp bước quân hành
HOA LỤC BÌNH. Nguồn Bắc Phong.
tên em người gọi lục bình thưa anh
các chị khoe sắc trên cành
Tháng 8: Nhật Bản tưng bừng lễ hội, chiến khu sôi nổi đấu tranh..
Trước khi lên đường, anh đưa tôi một túi xách và dặn dò đủ thứ: đây là hồ sơ những nhà báo hay liên lạc, kia là túi đựng những giấy tờ tùy thân cũ như: thẻ căn cước, sổ thông hành v.v.... còn có một cái túi được gói nhiều lớp thật kỹ bên ngoài có ghi rõ: “những thứ không nên xem”, tôi tò mò nhưng không dám hỏi, và tôi cũng quên hẳn có cái túi như thế. Sau lúc vào khu chiến, anh có thư cho tôi và “tiết lộ”: đó là túi đựng những lá thư của gia đình mà không bao giờ anh trả lời và yêu cầu tôi giữ kỹ”.
Read more