TIẾNG VIỆT TA... HAY THẬT....!
MŨM MĨM béo, MỦM MỈM cười.
CỦ quả dành để biếu người CŨ xưa.
KIỄNG chân, chậu KIỂNG đu đưa
KẺO hết, KẼO kẹt đêm mưa võng buồn.
BÀI THƠ HỎI NGÃ (Trọng Nghĩa và Cha sưu tầm)
ViVi Võ Hùng Kiệt.
Your Custom Text Here
ViVi Võ Hùng Kiệt.
TIẾNG VIỆT TA... HAY THẬT....!
MŨM MĨM béo, MỦM MỈM cười.
CỦ quả dành để biếu người CŨ xưa.
KIỄNG chân, chậu KIỂNG đu đưa
KẺO hết, KẼO kẹt đêm mưa võng buồn.
Nói gọn thì tôi cần cả 2, “vuốt” (quẹt quẹt trên cái mobile) và “đọc”. Nếu phải đứng hay đợi hàng giờ trong xe điện hay chờ … chích ngừa, thì “vuốt” tiện hơn, nhưng có khuyết điểm duy nhất là không hiểu tại sao đang “phê” nửa chừng thì màn hình lại “biến dạng lung tung” không thể trở lại nguồn đầu tiên. Thế là phải hát bài “Cho tôi lại từ đầu” của nhạc sĩ Trần Quang Lộc. “Cho tôi bước lại con đường làng, ngày đầu cắp sách đến trường”. Quá khổ!!
Read more
BẢN ÁN TỬ HÌNH THIẾU TÁ TRẦN VĂN BÉ.
Sau khi tôi nộp bản án tử hình lên Sở Ngoại Vụ, hồ sơ được Mỹ chấp thuận nhanh chóng và gia đình tôi được vào danh sách H.O. 14. Nhưng nhà cầm quyền Cộng Sản đâu có để chúng tôi ra đi một cách dễ dàng! Ngày tôi đi lãnh hộ chiếu, một nhân viên Sở Ngoại Vụ cau có nói, “Nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa đã bỏ tiền ra đào tạo nuôi dạy các con của chị, nay các con chị lại ra đi, không phục vụ cho Đảng và nhà nước. Chị phải đền lại tất cả số tiền mà nhà nước đã bỏ ra. Chị đi về đi, khi nào trả tiền xong cho nhà trường, cầm biên lai lên đây thì sẽ được lãnh hộ chiếu.” Tôi lại ra về với nỗi lo thắt thẻo ruột gan.
Read moreTôi viết những giòng này chỉ là một thiện ý, như thiện ý của Duy Nhiên giúp cậu học trò tìm ra sự thật. Sự thật này chỉ có thể thấy qua cuộc sống và suy nghiệm của chính mình, không thể qua những sách vở, báo chí, thông tin ngoại quốc, đưa ra.
Read moreCHUYỆN CHÚ A TỶ VÀ TIỂU THANH (Tác giả: Đỗ Duy Ngọc). Nguồn internet.
Buổi chiều hôm đấy trời mưa, một trận mưa lịch sử. Đường sá Sài Gòn ngập lên đến bụng, cả thành phố như một biển nước. Lại thêm gió ào ạt, nghe đâu có bão rớt. Lo cho chú A Tỷ, đêm hôm sau tôi ghé chú vì chú chỉ về đó ban đêm. Đến nơi không thấy chú, hỏi thăm thì mọi người bảo chú chết rồi, chết đêm qua, trong cơn mưa bão. Xác chú dập dềnh suốt đêm trước cửa nhà. Sáng sớm bà giúp việc mở cửa định tát nước ra thì thấy xác chú lừng lững trôi vào nhà.
Read more
Tác giả cùng các em học trò. (Hình: Tác giả cung cấp)
Đà Lạt, Tháng Ba, 1975, thành phố tôi ở vốn bình yên, an lành trong các tỉnh thành miền Nam ngay cả những ngày chiến tranh khốc liệt nhất, bỗng trở nên xáo trộn. Người ta bàn tán, thì thầm to nhỏ về cuộc chiến, tính chuyện tản cư. Dù không hiểu hết điều gì sẽ xảy ra nhưng ai cũng cảm nhận không khí chiến tranh đang tới gần, tới rất gần. Để trấn an nỗi sợ hãi, người dân đổ tiền ra mua đồ dự trữ: gạo cơm, thuốc men, xăng dầu, nhất là mì ăn liền, phòng khi cuộc chiến xảy ra. Bề ngoài thành phố bình yên đến lặng lẽ, người ta giấu nỗi sợ hãi vào lòng. Dọc các con phố chính, các cửa hiệu lần lượt đóng cửa, báo hiệu chủ nhân đã đi tản cư. Người ta ra đi, không ồn ào sôi động.
Read moreNguồn internet.
Tôi viết bài này để nhớ người bạn vong niên một đời. Gặp nhau không bao nhiêu, nhưng mỗi lần gặp lại được Vị Ý cho biết sắp tới sẽ làm gì. Trong tâm Vị Ý có cái đạo Duy Dân nên lúc nào cũng ung dung tự tại như đạo sĩ. Gặp lại ở Galang, tôi kể Vị Ý nghe là năm 1985, sau khi ra tù cải tạo, tôi lên Đà Lạt, đã tới cà phê Tùng và ngậm ngùi nhìn bức tranh Nhạc Dội vẫn treo trên tường của một Tùng tiêu điều. Vị Ý xúc động và đã vẽ lại bức tranh đó cho truyện ngắn Biết Đến Bao Giờ, tôi viết lúc mới đến Galang và đăng trong nguyệt san Tự Do. Nhìn bức tranh vẽ lại đó so với bức tranh ở cà phê Tùng được chụp lại trong bài “Cà phê Tùng Đà Lạt xưa – nơi gặp gỡ một thời của giới tinh hoa miền Nam của Nguyễn Vĩnh Nguyên”, tôi ngạc nhiên về trí nhớ của Vị Ý, vì bức tranh vẽ phác cho truyện Biết Đến Bao Giờ sau 27 năm vẫn gồm những nét chính của bức họa treo trên cà phê Tùng.
Trong khi viết những dòng này, tôi hình dung Vị Ý những lúc sôi nổi, thiết tha nói về bức tranh Đi Tìm Tự Do trong quán Tống Biệt hay trên con đường độc đạo của đảo Galang. Bức tranh đó đã đi theo Vị Ý nên dân Việt đã thiếu mất một tác phẩm lớn, một tác phẩm ghi lại một thời kỳ đen tối nhất của dân tộc Việt Nam./.
Read moreNgười Phi Công Liều Mạng Nguyễn Văn Ba. Nguồn từ Miki Nguyễn video story on PBS learning Media.
Nguyễn không nói được lời nào khi ngồi yên ngó lên từ chiếc xe lăn. Một sĩ quan Hải quân cúi xuống gắn huy chương Không quân biểu dương lòng can đảm lên ve áo của ông. Trong chiếc xe lăn Nguyễn vặn vẹo cử động thân mình. Miki, đứng sau ông, không hiểu cha mình muốn gì. Ông cựa quậy hai chân, rồi thẳng người lên trong cái áo khoác màu xám tro. Ông nhìn thẳng vào Jacobs. Và, ông chào bằng cách run rẩy đưa bàn tay mặt của mình lên trán...
Read moreThường chiến tranh, loạn lạc
Mới bỏ nhà ra đi.
Tại sao ta, “giải phóng”,
Hàng triệu người ra đi?
Hình trên: tầu Sen On và hình chụp khi nhập trại tỵ nạn. Hình dưới: Chụp trên phố Hong Kong cùng các bạn trước khi lên đường sang Mỹ định cư.
Trong trại tỵ nạn, tôi đã được đọc nhiều tin tức về thuyền nhân Việt Nam trên báo chí, trong đó có hình ảnh về những cô gái Việt Nam bị hải tặc Thái Lan bắt bỏ vào những đảo hoang để làm thú vui cho bọn hải tặc. Khi những cô gái này được một nhà báo người Pháp cứu thoát thì họ chỉ còn là những thân xác tả tơi với những con đĩa rúc cắn trên thân người và áo quần rách nát. Cũng có hình ảnh những người thuyền nhân, những người sau khi trôi giạt vào một đảo hoang, để tồn tại thì họ đã đồng ý cho ăn thịt lẫn nhau mỗi khi có một người sắp chết.
Read moreKý Ức Của Quá Khứ - Hành Trình Của Tương Lai (Tri Le).
Một trăm năm nay, những người lính già của nước Úc không bao giờ bị quên lãng, nhưng mỗi một năm, tên tuổi của họ lại được nhắc nhở nhiều hơn. Người dân Úc muốn họ sống mãi trong lòng dân tộc, họ được biết đến nhiều hơn qua sự đóng góp và hy sinh của họ cho nước Úc. Ngày lễ Anzac Day vào 25/4 được tổ chức hàng năm nhằm mục đích tri ân và tưởng niệm những người lính này. Người lính của quân lực VNCH cũng cần phải có một chỗ đứng trang trọng giống như những người lính Úc. Người lính già sẽ không bao giờ chết, nếu được chúng ta mãi mãi nhắc nhở và tôn vinh họ, đừng để những người lính của quân lực VNCH bị mai một theo năm tháng. Đã đến lúc trao lại ngọn đuốc cho các thế hệ kế thừa để thắp sáng lên tinh thần của người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà - Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm.
Read moreCó nhiều câu hỏi được đặt ra cho giới trẻ ngày nay về biến cố 30/04/1975. Trong đó, có thể là về hòa giải dân tộc, những hiểu biết về thời trước năm 1975 ra sao, người trẻ có nên tìm hiểu về biến cố này hay không? nếu có thì nên tra cứu theo tài liệu của bên thắng hay bên thua cuộc, hoặc từ những người thân trong gia đình và nhiều nhân chứng sống, trước và sau ngày lịch sử ấy ?
Read moreBộ đội Miền Bắc chết
Một triệu một trăm nghìn.
Số lính Miền Nam chết -
Hai trăm tám hai nghìn.
MỘT ĐỜI NGƯỜI TRONG LỬA KHÓI (Đan Tâm).
Tôi vượt biên thành công vào năm 1981, và định cư tại Hoa Kỳ vào đầu năm 1983. Tại nơi quê hương thứ hai, một đất nước tự do và phồn thịnh, tôi lại nỗ lực phấn đấu để được tồn tại. Tôi tri ân đất nước Hoa Kỳ đã cưu mang gia đình tôi, khi tôi thoát ra khỏi vũng lầy Cộng Sản. Tuy nhiên, cứ mỗi năm, gần tới ngày 30 tháng 4, tôi lại băn khoăn, trăn trở, hồi tưởng lại thời gian sống trong nước, trong cảnh chiến tranh khói lửa ngút trời. Năm nay nữa đã là 46 năm, ngày 30 tháng 4 lại đang đi gần tới, đánh dấu 46 năm dân tộc tôi trầm luân trong tai ách CS. Cho tới hôm nay, tôi chưa hề nhìn thấy được một tia sáng cuối đường hầm!
Read moreHẠT TÍM - Quê Hương Trong Nỗi Nhớ.
Anh là ai, trong đêm mưa gió
Rướn thân gầy đạp chiếc xích lô
Mồ hôi tuôn trong cơn mê sốt
Sức lao động đổi lấy bát cơm
Nguồn FB Vân Sơn Lê.
MÀY BẢO TAO QUÊN SAO?
Cứ đến tháng Tư, lại nghe tíêng thét gào
Tíêng phẫn nộ của muôn ngàn dũng sĩ
Đã tuẫn tíêt cho quê huơng kỳ vỹ
Giòng máu tuôn trên khắp nẻo quê huơng
Thân một nơi, đầu một nẻo, đoạn truờng
Súng gẫy, guơm cong, ngựa da còn bọc
Chạy nạn Việt Cộng Tháng 3/1975. Nguồn internet.
Trên xe đò về Sài gòn, khi đến khu cầu xa lộ, thấy không khí có mùi in ỉn, tuy nhìn không thấy xác chết. Trên đường phố, loáng thoáng là những bộ đội giép râu, nón tai bèo hay nón cối, đi từng cặp hai người, một trước một sau. Rải rác đó đây là súng đạn vất chẳng ai nhặt. Về đến nhà, vợ tôi chỉ nói “trông mặt mày anh hốc hác quá”. Rồi đi vào, mang ra chai eggnog đưa tôi xem rồi rót ra một cái ly, nói “Em biết anh thích món này. Thấy có một chai còn trong đám hàng chợ trời, em mua để dành cho anh”. Đúng là thứ nước uống tôi đã được nếm và thích từ khi có hàng PX Mỹ bán ở Sàigòn. Mùi thơm vẫn có, nhưng không nuốt nổi. Và không thể tả được cái vị ra sao.
Read moreÐã nhiều lần tay con run rẩy.
Khi gài mìn để phút sau bỗng thấy
Xác người tung và máu đổ chan hoà.
Máu của ai
Máu của bà con ta
Máu của người như con như mẹ…
Lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Nguồn internet.
Cộng sản gây đau khổ
Cho hàng triệu, triệu người
Rốt cục để mang lợi
Cho một số ít người.
Phải chi có anh vào những ngày cuối năm này, em sẽ dẫn anh đi thăm một nơi mà em rất thích vì nó yên tĩnh, đẹp và buồn. Đó là nghĩa trang nơi có mộ ba, má, mộ cậu Sáu, dì Bốn, mộ ông Ba Cà, bà Tám Hương, ông Mười Cảnh… Những người hàng xóm thân thiết của chúng ta đều có mặt ở đây. Đến đây, anh sẽ nhớ lại những ngày thơ ấu tươi vui của chúng mình, những đứa trẻ nghèo, thiếu thốn, nhưng được tự do bay nhảy trong khu rừng nguyên sinh bát ngát tuyệt đẹp của một đất nước tên gọi Việt Nam.
Read more