Tên cô là Bạch Liên, bông sen trắng giữa đầm lầy hôi thối và nhơ nhớp. Nhà cô đã hai đời làm điếm. Mẹ cô và bây giờ lại đến cô. Cô không biết cha mình là ai. Khi đã khôn lớn, sau một lần bị khách hàng bạo hành cô đã hỏi mẹ
- Bố con là ai?
Bà đã ngạc nhiên nhìn cô và hỏi lại.
- Mày muốn biết để làm gì?
- Để con mang xăng đến đốt nhà lão! – Cô nói và nhìn mẹ với một ánh mắt đầy thù hận. – Sao lại có loại bố để cho con mình ra nông nỗi này.
Vừa nói, cô vừa chìa cái váy bị khách hàng xé rách bươm ra trước mặt mẹ và dùng nó để lau hai hàng nước mắt.
Sứ mạng văn hóa Việt Nam trong thời đại toàn cầu hóa (Chu Tấn)
Sứ mạng văn hóa Việt Nam trong thời đại toàn cầu hóa. Nguồn internet.
Bước sang thế kỷ 21 nhân loại đã tiến sang thời đại “Toàn cầu hóa Kinh tế” “Toàn cầu hóa Chính tri” và “Toàn cầu hóa Văn hóa: nên vấn đề “SỨ MẠNG VĂN HÓA” cần phải làm sáng tỏ và tiến hành một cách dũng mãnh hơn. Chúng ta khẳng định “Văn hóa Việt Nam có sứ mênh “Chống cái Ác để mưu cầu Tư Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Con Người và Xã Hội…
Văn hóa có sứ mệnh thiết dựng chế độ Dân chủ (Tam quyền phân lập) trên qui mô toàn thế giới, làm nền tảng căn bản tiến tới chế độ “Nhân chủ Quốc Gia” và “Nhân Chủ Toàn Cầu” không là lời lẽ “khoa trương” hay “cường điệu” mà là thông điệp Văn Hóa “Minh Nhiên”, “ Tự nhiên” vậy.
HỒI ỨC KHI XEM LẠI PHIM Dr. ZHIVAGO. (Phượng Vũ)
Omar Sharif và Julie Christie trong một cảnh phim Bác sĩ Zhivago. Nguồn internet.
Một buổi chiều ở Walmart, khi xếp hàng chờ trả tiền, nhìn lên quầy tạp chí cạnh bên, tôi bất ngờ đọc thấy tựa đề bài báo in lớn: “Omar Sharif - nam diễn viên nổi tiếng với vai diễn chính trong phim “Dr Zhivago” - vừa từ giã cuộc đời ở tuổi 83”. Bản tin làm tôi xúc động; tôi vội lấy tạp chí đó lên đọc và biết thêm “Ngôi sao điện ảnh Ai Cập qua đời chiều 10/7/ 2015 tại một bệnh viện ở Cairo sau cơn đau tim. Hồi tháng 5, con trai của Omar Sharif cho biết ông mắc bệnh Alzheimer's...” Ôi! Ngẫm lại thấy cuộc đời thật là vô thường: Công danh, sắc đẹp, sự nghiệp, tài năng, danh tiếng... tới một lúc nào đó cũng đành buông xuôi!
"Phú quý vinh hoa như mộng ảo
Sắc tài danh lợi tựa phù du"
Truyện ngắn: TỜ BÁO CŨ (Văn Tuấn)
Okinawa. Nguồn internet.
Tuấn ngồi xuống trên bậc đá trước thềm phòng cũ, màu chiều chợt vàng hơn. Hàng cọ dừa ngoài đường làng vắng vẻ bần bật thảm thiết bởi gió triều từ khơi xa thổi lộng như để bảo bọc cho cây bông sứ cô đơn nở màu trắng ngần. Bông ơi, vậy mà mi vẫn sống! Chiến tranh, ly tán, đói nghèo, tử biệt...tại sao con người phải mãi sống trong quá nhiều bi kịch đổi thay giữa một dòng đời sừng sững chầm chậm cuộn chảy. Bông kia rồi không biết còn nở đến được ngày nào để thỉnh thoảng Tuấn lại về đây ngồi tưởng nhớ người xưa với tờ báo cũ trên tay.
Read moreDỎM và DỞM, PHẢI CHĂNG LÀ MỘT? (Trần Trung Chính)
nguồn internet
Theo ý kiến riêng của người viết, DỎM là âm trại của từ ngữ GIẢ, và của từ ngữ DỞ , thí dụ ĐỒ DỎM = hàng hóa có phẩm chất tệ hại, phẩm chất xấu Từ ngữ DỞM có lẽ xuất xứ từ chữ RỞM. Tra từ điển, chúng ta thấy nghĩa của 2 từ ngữ này như sau :
Read moreĐọc lại Giờ Thứ Hai Mươi Lăm (Trọng Đạt)
Đọc lại Giờ Thứ Hai Mươi Lăm (Trọng Đạt). Nguồn internet.
Chuyện lính Nga hãm hiếp đàn bà dã man tại các nước Đông Âu nay cũng chẳng xa lạ gì, khoảng 10 năm trước đây, phim ảnh, sách báo đã tố cáo năm 1945 có tới hai triệu phụ nữ Đức bị quân Nga hãm hiếp nhưng bức thư của Suzanna vẫn gây xúc động hơn bao giờ hết, sau thế chiến nó đã khiến Tây phương vô cùng kinh ngạc, họ không ngờ quân Nga dã man đến thế.
Gheorghiu thể hiện nỗi ám ảnh sâu xa của người Đông Âu với chế độ độc tài Sô viết cũng như niềm cay đắng oán hận Hoa kỳ, Tây phương đã bán Đông Âu cho Cộng sản để họ phải làm thân nô lệ cho một nửa thế kỷ qua.
Read moreĐặng Thái Sơn và mặt sau tấm huy chương Chopin
Đặng Thái Sơn (nguồn Internet).
Tin Đặng Thái Sơn đoạt giải Chopin ở Warszawa đã như một làn sóng chấn động giới âm nhạc cổ điển thế giới. Khi tin này về tới Việt Nam thì báo Nhân Dân của nhà nước Việt Nam – những người đã từng không muốn anh ra khỏi nước, không muốn anh học dương cầm tại Liên Xô, lại còn tìm cách cản trở anh đi Warszawa tham dự khì thi Chopin – đã đăng tin này lên trang Nhất trong 3 ngày liền, với những lời lẽ ca tụng quá lố đến nỗi cả tháng sau, khi về nước thăm ông cụ thân sinh, anh hơi ngượng khi đọc những dòng chữ này.
Read moreMỹ Có Phải Là Vùng Đất Hứa? (Tuệ Vân)
Mỹ Có Phải Là Vùng Đất Hứa? Nguồn internet.
Nước Mỹ, cũng như bao quốc gia khác trên thế giới, tuy vẫn tồn tại những kỳ thị và bất công xã hội, nhưng vẫn mở rộng cửa cho những cá nhân có ý chí tiến thân, và có khả năng đóng góp cho quốc gia và xã hội. Sự ưu việt của Hoa Kỳ là hệ thống tự do dân chủ tôn trọng nhân quyền tại Mỹ với những cơ chế cân bằng quyền lực và bổ túc cho nhau mỗi khi có sự sai sót xẩy ra. Đó là sức mạnh thật sự của nước Mỹ. Qua những cơ chế này, người dân Hiệp Chủng Hoa Kỳ sinh hoạt và học hỏi hàng ngày để sống và để cho người khác cùng sống.
Read moreMắt Ếch Và Mắt Cá (Trần Trung Chính)
Tổng thống Ngô Đình Diệm và Bác sĩ Trần Kim Tuyến. Nguồn internet.
Dân gian Việt Nam mới có câu: “giương mắt ếch ra mà nhìn” để chỉ tình trạng một con người nhìn một vật thể, một sự kiện mà không thấy được cái gì cả.
Read moreMUỘI CUNG (Trần Trung Chính)
MUỘI CUNG (Trần Trung Chính). Nguồn internet.
Sau ngày 11 tháng 9 năm 2001, Nhất Hạnh còn nói láo là bom Mỹ đã sát hại 300,000 thường dân tại Bến Tre trong Tết Mậu Thân 1968. Không có giới chức nào trong Giáo Hội PG Ấn Quang lên tiếng phản bác về chuyện này và ngay chính tập thể các khoa bảng PG như các ông cũng “im lặng”. Nhiều viên chức VNCH đã lên tiếng bác bỏ sự nói láo vĩ đại của Nhất Hạnh, bởi vì: A- Quả bom nguyên tử nổ ra tại Hiroshima hồi 1945 cũng chỉ sát hại có 170,000 người. Vậy quả bom nào giết tới 300,000 người tại Bến Tre hồi Tết Mậu Thân 1968 ? B- VNCH chỉ có 3 thành phố lớn : Sài Gòn với 3.5 triệu dân, Đà Nẵng với 170,000 dân, Cần Thơ với 120,000 dân vào thời điểm 1968. Làm sao có chuyện thành phố Bến Tre có tới 300,000 dân bị giết bởi quả bom do Không Quân HK thả ?
Read moreKHOẢNG LẶNG (Van Mong Nguyen)
KHOẢNG LẶNG (Van Mong Nguyen). Nguồn internet.
Cách biệt xa vời trời cao trăng tỏ
Luống phận đời da mồi điểm tuyết sương
Kể nhau nghe cuộc sống nỗi chán chường
Chông gai lở đường
Sầu vương tiếc nhớ
Chốn củ nơi này chất chứa nỗi niềm
Anh không bao giờ có một ngày giỗ cha! (Khánh Vân)
Anh không bao giờ có một ngày giỗ cha! (Khánh Vân). Nguồn internet.
Ngày Father’s Day – Ngày Của Cha mỗi năm đều vào tháng Sáu, năm nay vì đại dịch Vũ- Hán Tầu, các con cháu của tôi không thể về, lái về, bay về để cùng nấu nướng cho Bố Mẹ như mọi năm nữa vì đối với chúng đó là ngày quan trọng để có dịp từ mọi nơi về thăm Bố Mẹ và hội họp gia đình. Nhìn mái tóc bạc phơ của Nhà Tôi, tôi thương cảm người bạn đời, tuổi chỉ gần thập niên cách biệt nhưng với Anh, Nhà Tôi luôn coi tôi như cô em nhỏ vì có lẽ Anh không có em gái. Khi trẻ Anh hay huýt sáo, hay đọc thơ kim cổ cho tôi nghe vì Anh rất thuộc thơ, có lẽ còn thuộc hơn nhiều người dạy Việt Văn nữa. Anh thường trầm ngâm kể cho tôi nghe về dĩ vãng về tuổi thơ tuổi trẻ cực nhọc, kể về thời tản cư, bốn năm thất học, về lần cuối cùng Anh được gặp “Thày” khi đó Anh chưa tới tuổi lên mười. “Thày” Anh, vốn là một nhà giáo, một Đại Biểu Quốc Hội 1946 đã bị Việt Minh bắt và bị thủ tiêu, Anh không bao giờ có một ngày giỗ cha!
Read moreÁc khẩu và quả báo (Khuyết Danh)
Ác khẩu và quả báo. Nghiệp và Duyên. Nguồn internet.
Nghe đức Phật giảng xong, các vị tỳ kheo đều nhận ra rằng một câu nói ác cũng có thể chiêu cảm nghiệp khổ, vì thế không còn ai dám ác khẩu, ngay cả đến một câu nói đùa cũng không dám nói. Bởi vì nhân quả không nhường bất cứ một người nào.
Read moreMẸ HIỀN (Thơ Bắc Phong)
con thơ tội nghiệp con không đến trường
mẹ dạy con học lề đường
A European Village- Huynh Anh Tran-Schroeder's painting
Tranh vẽ A European Village của họa sĩ Huynh Anh Tran-Schroeder.
Read moreQUÊ MẸ (BÙI MỸ DƯƠNG, Lược thuật và sưu tầm.)
Quê hương Việt Nam những ngày xa xưa.
Quê Mẹ, quê Cha, đất Tổ là nơi chôn rau, cắt rốn hay là nơi được sinh ra đời của một người. Ngày nay con dân Việt-Nam tản mát khắp năm châu, bốn bể thì quê Mẹ hay quê Cha đất Tổ là danh xưng để người Việt hải ngoại gọi về đất nước Việt-Nam thân yêu xa xưa.
Chúng ta mơ một ngày về xây dựng lại quê-hương đổ-nát, điêu-tàn, xây lại tình người bằng yêu thương. Nhạc-sĩ Nguyệt-Ánh cũng như chúng ta mong mỏi ngày ấy:
“Anh vẫn mơ một ngày nào quê dấu yêu không còn cộng thù , trên con đường mòn , sau cơn mưa chiều, anh ôm đàn dìu em đi dưới trăng….Em ca bài mừng quê-hương thanh-bình…
Bút ký : CHUYỆN “VIẾT BÀI” VÀ “CHUYỆN… MÁY” (Linh Vũ)
IBM PC/AT. Nguồn internet.
Không như bây giờ, mua PC về chỉ cần cắm điện vào là cứ thế mà xài, PC thời đó người mua phải tự mày mò gắn ổ cứng HD vô, mở BIOS lên để setup, nào là HD dung lượng bao nhiêu MB, HD bao nhiêu sector..., dĩa floppy loại gì, 5.2" hay 3.4", tự định mấy cái serial port 1,2 cho mouse, keyboard, rồi IRQ3,5,7...chỉ cần sai tí xíu thì coi như huề vì BIOS thời đó không tự động nhìn ra mấy thứ đó. Ngay cả đĩa floppy cũng rất phiền vì đĩa phải format 1.4MB, khác với loại format 1.2MB chỉ dùng cho máy Nhật.
Read moreSapa, Vietnam Terraced Rice Fields, Ruộng Bậc Thang, Champs De Riz En Escaliers- Huỳnh Anh Trần-Schroeder's painting
Sapa, Vietnam Terraced Rice Fields, Ruộng Bậc Thang, Champs De Riz En Escaliers- Tranh vẽ của Huỳnh Anh Trần-Schroeder.
Read moreĐể Dân Tộc Đi Tới Tự Do Dân Chủ Và Thịnh Vượng. (Nguyễn Hoàng Lân)
Để Dân Tộc Đi Tới Tự Do Dân Chủ Và Thịnh Vượng. (Nguyễn Hoàng Lân)
Nhưng để sự tiếp nối này diễn tiến một cách hiệu quả, chúng ta phải hiểu rằng thế hệ ngày nay cả trong và ngoài nước đều không hiểu gì về chiến tranh trước đó giữa cha ông. Họ là những con người vô tư trong sáng, không có những thù hận với Cộng sản hay Việt kiều. Những điều họ giúp cho đất nước, giúp đem dân chủ tự do đến cho dân tộc là vì lý tưởng và lòng nhân ái chứ không vì quyền lợi khi giành lại quê hương.
Read moreSÁM HỐI! (Thơ Trần Đức Thạch)
Nhà thơ Trần Đức Thạch.
Thế hệ chúng tôi đổ bao xương máu.
Chẳng ý nghĩa gì khi dân tộc điêu linh.
Chẳng ý nghĩa gì khi đất nước tanh bành.
Lãnh thổ giang sơn bị ngoại bang gậm nhắm.
Thế hệ chúng tôi cuộc đời cay đắng lắm.
Mất chính mình mang tội ác với tương lai.
