PHÙ VÂN (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)

 

 PHÙ VÂN

Trên dòng nhân thế đục trong,

Có dòng bình thản, có dòng xôn xao,

Có dòng nước cuốn ba đào,

Hay dòng êm ái nước màu mây trôi,

Như đời nhân thế nổi trôi,

Qua dòng nhân dạng luân hồi mênh mang,

Quả nhân gặt hái đa mang,

Người say ân phúc, người tàn cuộc vui,

Kẻ ngùi đời chẳng an vui,

Dòng đời cay đắng, ngọt bùi xa xôi.

Thế gian lắm cảnh bồi hồi,

Đường dài trần thế lắm hồi tang thương.

Dù sầu, dù thảm, dù thương,

Cõi nầy cũng chỉ một chương luân hồi.

Đường trần tìm nắng lên ngôi,

Tìm nguồn tương trợ trong nôi tình người.

Tìm trong cuộc sống đổi dời,

Vừng hồng trên sóng, lời mời tịnh thanh,

Tìm người tâm sáng lòng thanh,

Hương mùa nắng ấm, dổ dành đông phong,

Tìm trăng sao tắm dòng trong,

Thiên nhiên thanh bạch cho lòng nguôi ngoai,

Thả trôi bao nỗi ai hoài,

Đón sương gột rửa, thương ngày nắng lên.

Nắng sương, mây khói, bồng bềnh,

Phù du cõi thế, lênh đênh sóng trần,

Bước đường trần thế phù vân,

Buồn vui cũng chỉ một lần qua đây.

Tạo duyên ân phước nơi nầy,

Thương người cùng khổ, đấp xây tình đời.

Một mai về cõi thảnh thơi,

Chút tình để lại, thương thời thế nhân.

Huỳnh Anh Trần-Schroeder

 

PHONG CẢNH MÙA ĐÔNG (Huỳnh Anh Trần-Schroeder)

1- PHONG CẢNH MÙA ĐÔNG

Giữa lòng đồi núi chập chùng,

Lừng lờ uốn khúc một vùng hà giang.

Lưng trời tung cánh đại bàng,

Lướt tầng mây gió thênh thang phiêu bồng.

Vi vu gió thổi cành thông,

Bay rừng hoa tuyết trên dòng nước trong.

Nai vàng lững thững bờ sông,

Áo nai tuyết điềm mấy giòng ngọc châu.

Ta người cuối bến giang đầu,

Ngắm rừng hoa tuyết, quên sầu lang thang.

Xa xa ẩn hiện dịu dàng,

Nóc nhà tuyết phủ quyện làn khói xanh.

Kim băng giăng mắc cây cành,

Cành trơ lá trụi long lanh ngọc trời.

Trời đông phong cảnh tuyệt vời,

Thiên nhiên tĩnh lặng, nghỉ ngơi đất nhà.

Lòng người lữ thứ đường xa,

Thần thờ thương cảm đường nhà nhân gian.

Bề dâu dù có phũ phàng,

Còn tình thiên địa ban ngàn phước duyên.

Bốn mùa thay đổi triền miên,

Qua mùa thoái hóa, dậy miền hồi sinh,

Đông tàn, phong cảnh xuân xinh,

Ngẩn ngơ mùa thắm càm tình thiên ân,

Trời xanh én liệng mây tầng

Ru người trần thế lâng lâng an bình.

 

Thiên nhiên còn thắm nghĩa tình,

Cõi đời trần thế còn tình hạnh thông.

Có xuân hạ, có thu đông,

Âm dương nhật nguyệt tạo dòng triền miên.

Người vui cũng có ưu phiền,

Giữ lòng thanh tinh, an thiền, chính chân,

Vị tha, chân chính, từ nhân,

Là nguồn duyên phước đường trần miên man.

2- MÙA HOA TUYẾT

Tuyết rơi phủ trắng khung trời đông,

Lã chã rừng hoa rung trên dòng,

Ngàn giọt kim băng đùa đợt sóng,

Lung linh hạt tuyết đậu bè rong.

 

Vi vu gió thoảng cành trơ lá,

Đìu hiu vạt nắng buồi dương tà,

Giọt tuyết quyện dài chân lữ khách,

Sương chiều buốt lạnh kẻ xa nhà.

 

Mơ ánh lửa hồng nồng lò sưởi,

Mơ mái nhà xưa ấm tình người,

Mơ bóng người em dài suối tóc,

Quyên sợi ân tình, tóc tơ trời.

 

Đường xa tuyết lạnh chừng hương ấm,

Vì bởi tình em vượt thăng trầm,

Theo anh từng bước đời dâu bể.

Bao nẻo ngược xuôi dài xa xăm.

 

Tuyết rơi bay trắng khung trời mộng,

Tưởng bướm mùa xuân vờn nụ hồng,

E ấp lòng hoa thương tình bướm,

Như nguồn hương lửa mùa giá đông.

 

Tuyết rơi, họa suối giòng lung linh,

Đẹp lòng trong trắng hoa trung trinh,

Tuyết rơi giăng mắc khung trời mộng,

Cánh bướm trời đông, tuyết ân tình.

 

Đường xa chẳng gợi buồn cô lữ,

Vì bởi nhạc lòng rộn tâm tư,

Có em khơi ấm nồng hương lửa,

Mái ấm ân tình chốn phòng thư.

 

Nên mỗi mùa đông tuyết vẫn rơi,

Màn hoa lóng lánh giữa mây trời,

Tình ta chung thủy dòng biến đổi,

Anh vẫn vịnh mùa tuyết hoa trời.



Huỳnh Anh Trần-Schroeder