Đến khu bồn chứa, bỗng ông tướng chỉ một cái bồn, hỏi: «Cái bể nầy bao nhiêu khối ?». Tôi trả lời: «Mười lăm ngàn m3». Hỏi: «Mỹ nó làm cho các anh đấy à?». Trả lời: « Không có thằng Mỹ nào vô đây hết! Toàn là dân Việt Nam thực hiện».
Read moreSÀI GÒN GIẢI PHÓNG (Thơ Thái Bá Tân)
Nguồn internet.
Với lý tưởng chói ngời,
Ta hăng hái giải phóng,
Nhưng bất chợt, lặng người.
Cái ta muốn giải phóng,
Tưởng thấp hèn, xấu xa,
Giờ tận mắt thấy nó
Đẳng cấp cao hơn ta.
KÝ ỨC THÁNG TƯ: Những Ngày Tháng Sinh Viên Tại SÀI GÒN Sau Tháng Tư 1975 (Tuệ Vân)
Tờ mờ vào lúc khoảng 3 giờ sáng sinh viên học sinh các trường đã được huy động ra tập trung ở khu vực biểu tình. Trường Regina Pacis chúng tôi đứng trước trường Đại Học Kiến Trúc. Trong lúc thực tập hô các câu lập lại trong cuộc biểu tình, mỗi khi cán bộ Việt Cộng hô “Khỏe, Khỏe, Khỏe” thì các sinh viên Kiến Trúc đã la lên “Ghẻ, Ghẻ, Ghẻ.” Các sinh viên chúng tôi đứng quanh, nhìn nhau cố mím môi cười nhưng không dám phụ họa theo vì sợ bật thành tiếng khiến cho cán bộ VC để ý.
Read moreTRỞ VỀ CỐ HƯƠNG - nhìn tận mắt những sự thực đau lòng. (Phương-Vũ Võ Tam-Anh)
Phi trường Tân Sơn Nhất. Nguồn internet.
Tôi cố tìm lại cái hình ảnh bẽn lẽn của mấy cô gái Trưng Vương năm xưa dưới những mái tóc hình dấu phết dịu dàng, thì nay chỉ thấy lại những khuôn mặt cứng đơ, dấu kín trong chiếc khẩu trang bí ẩn, mái tóc mượt mà thì như đang vùng vẫy trong chiếc nón bảo hộ nặng nề láng bóng, đang chen nhau lòn lách trên những chiếc Honda như mắc cưỡi. Không hiểu vì mãi mê cái hoạt cảnh đó hay vì nhát gan mà tôi không dám qua đường.
Read moreKÝ ỨC VỀ CHẾ ĐỘ VIỆT CỘNG CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH VNCH SAU NGÀY 30 THÁNG 4/1975 (Tử Liễm)
Lính sữa chúng tôi (ám chỉ sĩ quan cấp bậc thiếu úy và trung úy) ngày ấy chịu ảnh hưởng nền giáo dục của miền Nam, ưa sự minh bạch, chân thực nên rất khó chịu với đường lối giáo dục giả dối, quanh co không lành mạnh theo kiểu miền Bắc cộng sản nhưng đã phải chịu trận với sự tra tấn tinh thần như thế. "Học tập cải tạo" mà lại đối xử thù hằn với người đi học, ăn không đủ no, phải làm lụng vất vả, bệnh tật không thuốc men, ghẻ kềnh ghẻ càng, bị kiết lỵ hay đau nặng không đi làm được thì bị mai mỉa "Chây lười ", và áp đặt "Lao động trị liệu" hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau đó lại bị gởi tới những nơi khỉ ho cò gáy để chặt cây, phá rừng, đốt rẫy. Với bao cảnh điêu đứng khổ nhục đó, chúng tôi hầu như mất hết ý chí phản kháng đành ém nhẹm vào lòng tất cả những thua thiệt, mất mát trong cuộc chiến do Hồ Chí Minh và đồng đảng gây ra.
Read moreTHẰNG DÂN - Phiếm luận lịch sử của Tiểu Tử.
Trong chuyện phiếm này, tôi gọi " thời chú Sam" để chỉ miền Nam trước tháng 4 năm 1975 và " thời bác Hồ " để chỉ miền Nam dài dài sau đó. Cho thấy miền Nam trước có chú, rồi sau có bác thay thế nhau chăm sóc tận tình. Thật là…đại phước!
Read moreNỗi Buồn Biển Đông – Quê Hương Trong Nỗi Nhớ (Thơ, nhạc: Việt Khanh, Tuệ Vân trình bầy)
Đã trên bốn thập niên, hơn cả nữa đời người, đất nước Việt Nam dưới sự thống trị của đảng cộng sản là một đất nước nghèo, tha hóa trên nhiều mặt. Những giá trị đạo đức con người đã dần mất đi dưới sự uốn nắn của đảng cầm quyền để dân tộc không còn sức sống mà chống cự lại sự độc tài và tàn ác của họ. Tuy tàn độc với dân nhưng lại đớn hèn trước dã tâm bành trướng của Trung Quốc, các lãnh đạo cộng sản Việt Nam từ thời Phan Văn Khải đã tiếp tục nâng ly chúc tụng sự trường tồn phát triển của Trung Quốc, mặc cho ngư dân Việt Nam tuy đánh cá trên lãnh hải dân tộc, lại bị bắn giết đánh đập bởi phía Trung Quốc.
Read moreCô giáo Vân (Thùy Giang)
Tranh sơn dầu. Leonid Afremov.
“…Anh Viễn thân,
Tôi gởi anh thơ này để xin phép viết về chuyện tình của Anh. Tôi nhớ có lần hỏi anh điều đó khi chúng ta dạo bước trong Công Viên Angelica. Anh nói được nhưng nên chờ thêm ít nữa. Tôi nghĩ bây giờ là đúng lúc, vì tôi bắt đầu thấy mình già đi, sợ rằng trí nhớ không còn sắc bén mãi. Tôi muốn ghi lại trên giấy vì mỗi cuộc sống, giống như các vật hoá thạch, dù nhỏ béđến đâu đều mang theo chứng tích thời gian. Nhất là thế hệ chúng ta sống vào một giai đoạn đầy biến động.Tôi cũng muốn làm với gánh nặng ký của chính mình, nặng tới mức có những lúc tưởng không thể mang theo nổi nữa…………..
Chào anh và chúc anh may mắn.
Read moreTÌNH YÊU VÀ SỐ MỆNH (Khánh Vân)
Tam cúc. Nguồn internet.
Khoảng 2005, hơn mười lăm năm trước, khi thấy tin trên báo về sự ra đi của người em Anh T. Tôi điện thoại, số để liên lạc trên báo, cho người em họ của Anh T. và hỏi thăm thì được cho biết là Anh T. vẫn ở Việt Nam và rất giàu có nhưng lại là người rất cô đơn... Tôi không hiểu tại sao lại rất cô đơn khi mà giầu có nhất là ở tại Việt Nam? Người em họ của Anh T. cho biết là Anh T. có vợ và ba con nhưng đều không còn sống. Tôi hỏi là chắc vượt biển mà xẩy ra như vậy nhưng được cho biết là vợ con Anh đều chết vì bịnh tật do đó Anh rất giầu nhưng rất cô đơn! Tôi không nói cho Th. biết chuyện này. Như vậy phải chăng là số mệnh!
Read moreCHUYỆN LỀ ĐƯỜNG NĂM CŨ (Thơ Bắc Phong)
Hình fb Quan Nguyen Thanh.
- Này, có thấy bác xích lô
Đọc Saigon Post lúc chờ khách không?
MỘT BÀI THƠ KỲ LẠ! (Đinh Trọng Hiếu St)
Source internet.
Ta mến cảnh Xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương Xuân sắc thắm tươi
Ước Mơ – Quê Hương Trong nỗi Nhớ (Thơ, nhạc Việt Khanh – Tuệ Vân trình bầy)
30 tháng 4 năm nay nhắc đến cho người Việt tự do rằng nỗi đau quê hương vẫn còn đó. Cuộc đấu tranh cho dân sinh dân quyền và phát triển vẫn là một nhu cầu hiện thực cho đất nước mà những ai có quan tâm không thể làm ngơ.
Read moreKÝ ỨC THÁNG TƯ: Những Nỗi Bi Thương (Vũ Đăng Khuê)
Hình trên: Báo Mainichi đăng hình ngày 30 tháng 4 1975 sinh viên VN và người Việt làm việc tại Nhật Bản đứng tràn ngập sân tòa Đại Sứ VNCH để xin gia hạn visa.
Hình dưới: Tờ lịch 30 tháng 4 1975 và sổ thông hàng VNCH ký vội đề ngày 30 tháng 4 1975 với hàng chữ: “For all countries except communist countries.”
Sau 46 năm, bùi ngùi cố nhớ ráp nối từng chi tiết ghi lại cho những con cháu trong nhà, thời đó, ngày đó ông bà, bố mẹ mình đã sống ra sao, để chúng hiểu rõ hơn tại sao chúng nó hiện diện ở đây, “lý giải” cặn kẽ hơn những việc tôi và bạn bè đang theo đuổi.
Tôi ngừng bút vì đã tạm trả lời một phần câu hỏi cho chính tôi: “Ngày đó, giờ đó, mình đang ở đâu và đang làm gì”.
Read moreDân Miến Điện trước chọn lựa truyền thống hay hành động? (Đặng Quân)
Ngày Hội Tết Té Nước truyền thống của người dân Miến Điện (Myanmar)
Thế nhưng năm nay, mọi thứ đã hoàn toàn khác biệt. Hoa Paduak vẫn nở vàng ươm dưới ánh nắng mặt trời; có điều lòng người dân Miến chả còn tâm tư nào để đón chào những ngày đầu năm mới nữa. Suốt hơn hai tháng qua, kể từ sau cuộc đảo chánh của quân đội và những cuộc biểu tình rầm rộ của cả dân tộc Miến Điện. Phía người dân đã có gần tám trăm người bị quân đội bắn và giết chết. Trong đó có cả trẻ em, phụ nữ mang thai và phần lớn trong số đó là những người trẻ. Các tinh hoa và tương lai của Miến Điện đã bị quân đội thảm sát không thương tiếc.
Read moreOLYMPIC with CORONA (Trung Hieu)
TOKYO OLYMPIC, PARALYMPIC vì thế sẽ không chỉ là võ đài của tranh tài kỹ thuật, mà còn là nơi tỏa sáng của những chí khí cao thượng. Sẽ là nơi lưu truyền những câu chuyện tập luyện vượt mọi gian khổ của các vận động viên trong hơn một năm dịch bệnh vừa qua, câu chuyện của 10 năm kiên trì theo đuổi cho đến khi Matsuyama Hideki mặc áo vest xanh trở thành golfer nam châu Á đầu tiên đăng quang ngôi vị vô địch giải đấu lừng danh The Masters, câu chuyện của nữ vận động viên bơi lội Ikee Rikako đã chiến đấu chống chỏi chứng ung thư máu khiến cô giảm còn 1/2 cân nặng cơ thể để cầm chắc chiếc vé tham dự tranh tài Olympic sau chưa đầy một năm trở lại hồ bơi.
Read moreBên Bờ Đại Dương (Nhạc sĩ Hoàng Trọng, Ca sĩ Việt Dzũng)
Anh với tôi còn sống bên bờ đại dương
Tôi với em còn thắm trong lòng niềm thương
Đất nước tôi còn gió độc lập Trường Sơn
Còn lúa tràn đồng phương Nam
Còn xóa được hờn quê hương
KÝ ỨC THÁNG 4 /1975 (Kim Loan)
Mấy ngày nay do ông anh cả khởi xướng hỏi về những biến cố của gia đình đã xảy ra vào những ngày tháng 4/1975. Nhờ những phương tiện kỹ thuật cao như Viber, Zoom...các anh chị em chúng tôi từ 3 đại lục khác nhau, không những đã ghi lại mà còn có dịp nói chuyện điện thoại tất cả với nhau. Vài chục năm trước thật khó mà tưởng tượng được có ngày chúng tôi không cần phải bay 1/2 vòng trái đất, phải ổn định về tài chánh và sức khỏe để đại gia đình được gặp mặt nhau mà vẫn có thể chia sẻ 1 cách sống động về những biến cố của gia đình. Chúng tôi cũng được coi những tấm hình rất xưa rất cũ của ba mẹ họ hàng thời đó. Thật là quý giá !
Read moreSau Cơn Mưa (Hình ảnh Vũ Ngọc Hiến)
Những nụ hoa sau cơn mưa mùa Xuân qua ống kính của nhiếp ảnh gia Vũ ngọc Hiến.
Read moreVì Đâu?! – Quê Hương Trong Nỗi Nhớ (Thơ, nhạc Việt Khanh – Tuệ Vân trình bầy)
Sau ngày 30 tháng 4 1975, chế độ hà khắc trù dập của lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã thúc đẩy những đợt sóng vượt biển đi tìm tự do của người dân miền Nam. Máu, nước mắt và sinh mạng của hàng trăm ngàn người dân vô tội Việt Nam đã tuôn đổ trên những chuyến hành trình đau khổ trên Biển Đông. Lịch sử dân tộc sẽ không bao giờ quên những thảm trạng trên đất nước gây ra bởi chính sách bạo tàn của chế độ độc tài cộng sản với người dân miền Nam.
Read moreNghĩ ngợi 30 tháng tư: Tại sao tôi ở Mỹ? (Bác sĩ Trần Xuân Ninh)
Tuy ngày 30 tháng 4/1975 sụp đổ Viêt nam Cộng hòa tính đến nay đã là gần nửa thế kỷ - 46 năm - nhưng vẫn khiến nhiều người Việt nam hải ngoại có những suy nghĩ vấn vương. Khi tháng tư đến, có người đã tự hỏi và đặt câu hỏi cho tôi rằng tại sao mà lại ở Mỹ. Không nghĩ ngợi, tôi trả lời “tại cái số”. Bình thường, người mình sinh trưởng ở Việt Nam không mấy ai là không nghe nói đến số mệnh. Để giải thích những việc xẩy cho mình hay cho người một cách không ngờ, khó hiểu tại sao. Thí dụ như trúng số. Thí dụ như đạn bắn xuyên ngang cổ không chết hay trái đạn M79 nằm trong bụng không nổ.
Read more
Quisque iaculis facilisis lacinia. Mauris euismod pellentesque tellus sit amet mollis.