Bồ Đề Đạt Ma sáng tổ của Thiền Tông Trung quốc nói rằng “Phù nhập đạo đa đồ, yếu nhi ngôn chi bất xuất nhị chủng. Nhất thị lý nhập. Nhị thị hành nhập”. Nghĩa là Phàm đi vào đạo có nhiều đường nhưng nói tóm lại không ra ngoài hai loại. Một là vào bằng lý. Hai là vào bằng hành.
Read moreNHỮNG TẤM BIA NGÀY 17 THÁNG HAI (Cánh Cò/ Tễu Blog)
Hãy tha thứ cho chúng tôi
Một thế hệ bị lừa..
Năm tháng đi qua …
Gần hết cuộc đời
Chúng tôi mới ngộ ra …Không giọt máu Việt Nam nào là ngụy
KHÔNG ĐỀ (Thơ Bắc Phong chuyển dịch/ VÔ ĐỀ - THIỀN SƯ HƯƠNG HẢI)
Nguồn FB Bắc Phong.
Nhạn bay lướt ở trên không
Bóng nhạn rớt xuống dòng sông lạnh chìm
Thiên Lý Tương Ngộ (Annie Khánh Vân-Tết Tân Sửu)
Antique Victorian Dend Mahogany by Biedermeier, 17,869.13 $. Used.
Những ngày gần cuối năm, chúng tôi nhận một ngôi nhà “mới” (của mình và “cũ” của người ta) không có đồ đạc và cần sắm sửa một vài thứ căn bản. Đồ mới, đồ đẹp thì ai lại không mê, nhưng ngặt nỗi đâu phải cái gì thích cũng đều có khả năng mua mới. Quần áo giày dép nào thích có khi còn nán đợi sale giảm giá vài ba lần mới mua, huống hồ những thứ đồ lớn với giá tiền gấp cả trăm lần… Phải thực tế và biết mình hỏng phải “First Daughter” (con gái lớn của tổng thống) mà là con gái lớn của cái anh Hai Lúa nhà kia từng làm việc ở tiệm Thrift Store (tiệm bán đồ của mấy nhà dư giả “biếu”).
Read moreGIAI CẤP TÍNH TRONG CHUYỆN TÌNH LOVE STORY (Trần Trung Chính)
Harvard University (nguồn internet)
CHUYỆN TÌNH và LOVE STORY được viết hoa vì là tên riêng của tập tiểu thuyết mà tác giả có tên là Erick Segal và bản dịch Việt ngữ do dịch giả Phan Lệ Thanh chuyển ngữ. Tôi không đủ Anh ngữ để đọc trực tiếp bản Anh ngữ , chỉ đọc bản dịch ra tiếng Việt đăng trên nhật báo Sống của ông Chu Tử hồi năm 1968 (tôi nhớ rõ thời điểm vì cùng một lúc tôi cũng đang đọc truyện kiếm hiệp Tiếu Ngạo Giang Hồ của văn hào Kim Dung đăng hàng ngày trên nhật báo Sống ).
Read moreQUÉT ĐƯỜNG (Thơ Bắc Phong)
Cháu bé cầm chổi quét đường
Cho sạch để khách thập phương viếng chùa
Ba hình ảnh một cuộc đời (FB Tri Le/ FB Cong T. Do)
Người phụ nữ ngồi vạch ngực cho con chó con bú giữa thanh niên bạch nhật trên 100 năm trước đây. Nguồn FB Tri Le.
Có gì để đáng tự hào với một đất nước sau hơn 100 năm, người dân vẫn phải lôi từng con chó thân yêu ra để bán lấy tiền độ nhật.
Read moreĐón Tết Năm Nay Nhớ Tết Xưa (Thơ Tuệ Vân)
Năm nay Giao Thừa trong tiếng pháo
Nghe thoảng đâu đây tiếng mẹ cười
Ước gì còn mẹ trong ngày Tết
Rộn ràng năm mới cả nhà vui.
CHÚC TẾT TÂN SỬU 2021 (BAN BIÊN TẬP BỨC TRANH VÂN CẨU)
CHÚC TẾT TÂN SỬU 2021 (BAN BIÊN TẬP BỨC TRANH VÂN CẨU)
TRƯỚC THỀM NĂM MỚI TẾT TÂN SỬU 2021
BAN BIÊN TẬP BỨC TRANH VÂN CẨU
XIN KÍNH CHÚC
Read moreThầy Trò Lốc Cốc Tử Gieo Quẻ Đầu Năm (FB Trí Lê)
FB Trí Lê và cháu ngoại.
Thằng Ollie..... con lấy cái dĩa cho cô ba đây đặt quẻ đi con.
Ủa! Cái mu rùa của thầy đâu rồi ? Tổ cha mày ! Mày lấy cái mu rùa của quại chơi rồi bỏ đâu rồi.......
Sao ! Bao nhiêu hả ? Cô ba cho xin trăm bạc ...... ừ ...thì đúng ra là thầy coi free cho cô ba ...... nhưng mà .... thường thì quẻ free thì quẻ hỏng ứng ......
HAI VỊ PHẬT (Thơ Bắc Phong)
(Hình fb Buddha’s Teachings group)
Thời gian lặng lẽ dần trôi
Trong rừng hai vị Phật ngồi tĩnh tâm
Xuân ngày ấy (Thơ Trần Đoàn Lâm/ Tễu Blog)
Rong ruổi đời con lấm bụi trần
Tha hương chẳng biết mấy mùa xuân
Mẹ không còn nữa xuân hiu hắt
Xuân lỗi hẹn người chậm bước chân
NHỚ TẾT NGÀY XƯA - Tản văn của Mạc Văn Trang / Tễu Blog
Buổi trưa Mồng một Lễ cúng gia tiên mới đúng là Tết, có đủ bánh chưng, giò nạc, giò thủ, giò xào, các món xào, nấu … Cơm cúng là cơm gạo Dự, cơm mới sôi lên ở dưới bếp đã thơm lừng cả nhà. Thường gia đình trung nông trở lên, nhà ai cũng cấy một - hai sào lúa Dự (giống như lúa Tám thơm) để ăn vào những dịp Giỗ, Tết. (Từ khi vào HTX thì giống lúa này tuyệt chủng, vì năng suất thấp).
Read moreWHAT IS AND IS NOT (Thơ Huỳnh Anh Trần-Schroeder)
In my soul gleams the steel of resilience,
That through the harsh fogs carve a path of clement rainbows,
For my heart their luminescence to marvel, for my soul their dancing lights to follow.
Nhẹ Nhàng (Thơ Tuệ Vân)
Picture from the internet.
Hoa tươi trong gió nhẹ lay
Nghiêng nghiêng sợi nắng tựa vai thì thầm
Cuộc đời là một giòng sông
Nghiệp duyên đưa đẩy thăng trầm buồn vui.
SÀI THÀNH, TỨ ĐẠI DANH CA (Khuất Đẩu)
Không chỉ bốn giọng hát tuyệt vời, mỗi người một giọng riêng biệt không lẫn vào ai, mà còn có cả hàng chục, hàng trăm những giọng khác, như thể trăm hoa cùng nhau đua nở dưới ánh nắng Sài Gòn rực rỡ và tự do. Đó là cái thắng của bên thua cuộc. Và thắng đậm khi hiện giờ sau bốn mươi năm hơn, ai muốn hát bài nào cứ việc hát, không cần phải xin phép! Điều đó chứng tỏ một cách mạnh mẽ rằng, dù bị cấm đoán, bị cầm tù, bị đày đọa, cái Đẹp của Nghệ thuật vẫn không thể bị hủy diệt, cái Đẹp vẫn sống mãi để cứu rỗi cả thế giới, nói như Dostoievsky.
Read moreQUÉT LÁ SÂN CHÙA (Thơ Bắc Phong)
Hình fb Tâm Sự Người Tu Sĩ.
Hai điệu cầm chổi trên tay
Vui đùa quét lá vàng bay sân chùa
Đi xe đò, đi xe ôm (Tiểu Tử)
Xe đò Việt Nam. Nguồn internet.
Năm đó, tôi về Việt Nam ăn Tết và cũng để mừng má tôi tròn một trăm tuổi. Đó là lần thứ hai tôi về Việt Nam. Kỳ trước về với vợ con nên đi đâu chúng tôi cũng dùng xe nhà của thằng em bà con cho mượn với tài xế ( Thằng em này " biết làm ăn " nên bây giờ nó khá lắm ) Kỳ này về một mình, tôi định nếu có dịp sẽ dùng xe công cộng một lần cho biết.
Con đường về quê -tiếp theo Bà giáo Thụ- (Bác sĩ Trần Xuân Ninh/Ngày 1 tháng 1/2021)
Nguồn Internet
Thế là tôi đã rời thành phố Vinh đầy ắp kỷ niệm vào khoảng giữa năm 1947. Cả gia đình gồm mợ tôi gầy ốm trơ xương ôm trong tay em gái út của tôi, Minh Nguyệt tuổi chừng 5 tháng. Dũng đeo cái cặp da người sĩ quan Nhật cho ba tôi trước ngày quân Tầu giải giới – tài sản quý nhất lúc đó của ba, vừa vì hàng da tốt, vì vừa tình nghĩa bạn bè. Tôi biết là tôi không đi tay không, nhưng không nhớ là mang cái gì. Ba tôi điều khiển cái xe đạp của ông nội đem từ quê vào khi về làng xin ông bà nội phương tiện di chuyển gia đình. Chiếc xe là hiệu Peugeot (tức là loại ngon lành nổi tiếng) ông nội mua từ ngày còn trong quân ngũ mà tôi thấy ông nội cẩn thận để trên cái giá xe đạp bằng gỗ, đặt trong căn nhà ngang của ông nội, mỗi khi tôi được ba mợ tôi đưa về quê chơi những năm trước. Chiếc xe đạp này có lịch sử đáng nói vì cái chuông của nó
Read moreChuyện Ngày Thơ (Thụy Ái)
Khi lớn lên thì tôi đã có biệt danh cô Tí Điệu. Cũng chẳng hiểu tại sao gia đình lại đặt cho tôi cái biệt danh này. Không biết là có phải vì tôi lúc nào cũng từ từ trong cách đi đứng, sửa soạn ăn mặc hay không. Ngoài ra, trong gia đình tôi lại được mọi người quan tâm hơn những anh em khác, bảo rằng tôi là cô bé khờ nên rất dễ bị người gạt. Do đó đi đâu tôi cũng phải có người lớn đi kèm theo. Những ngày tháng hồn nhiên của tôi cứ như thế mà lướt qua trong sự thương yêu, bảo vệ của ba mẹ, anh chị em, và người thân.
Read more