……..Phải biết chọn lối thoát cho mình . Đời người như dòng sông, không ai có thể làm bẩn một chỗ nước đến hai lần. Bây giờ ai cũng có bổn phận, nuối tiếc quá khứ vốn sai lầm chỉ chuốc lấy phiền não.
Read moreCÂU CHUYỆN ĐẮNG LÒNG...
Hình trên “Nét”
Tôi nghe người ta kể lại chuyện này, lúc đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát “Người Cha Yêu Dấu” bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Ðức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. …
Ði học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Ðứa em trai cùng mẹ của nó, cũng như mẹ nó và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.-
……….. Bố lên ở trên Thiên Ðường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con...”……..
Read moreMỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN DẦN BIẾN MẤT! (Phạm việt Hải)
“Bố ơi, con không hiểu ngày xưa bố và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động? “
Read moreLindsey Graham and Donnie Trump
NGƯỜI SAIGON…XƯA
Năm 1978 khi ra tù tại ga xe lửa đường Lê Lai, một anh cyclo đến hỏi tui :
“Về đâu ?”, nhưng khi nhìn thấy bộ đồ tù tui mặc nên anh nói câu mà tui nhớ đời
“Lên đi thằng ông nội, tui chở về…Không có tính tiền đâu“.
Làm sao tui quên được câu nói đó.
Người Sài Gòn là như vậy bạn ơi !
Dù bạn sinh quán ỏ đâu, trước 1975 đã sống lâu tại Sài Gòn, bạn vẫn là: NGƯỜI SÀI GÒN!
*** Đó là “Người Sài Gòn Xưa”, còn “Người Sài Gòn Nay” thì chẳng biết !!!
Read moreBài Viết của Bà Phạm Thị Kim Hoàng Phu Nhân Cố Thiếu Tướng Lê Văn Hưng
Một máy bay Nga không người lái tấn công một building ở Kyiv, Ukraine
Nguồn hình AP
Pháo bông Montreal Canada 2025 (nhiếp ảnh gia Vũ Ngọc Hiên)
Thưa ông, bây giờ con đi đâu đây?
Duyên Đã Nở Hoa (Lê Diễm Chi Huệ)
Bao năm tiếp xúc cõi giới bên kia, tôi nhìn thấy ở đâu cũng có dấu vết của nhân quả, và thực sự luật nhân quả chi phối đời sống của chúng ta một cách vi tế mà đôi khi chúng ta không nhận ra. Những khổ đau, những bất hạnh hiện diện trong kiếp sống này của chúng ta không tự nhiên mà có mà do luật nhân quả vận hành không phải do từ một kiếp mà có thể từ nhiều kiếp sống trước.
Read moreChuyện thế hả? (ngày 12 tháng 6/2025)
Thương nghị sĩ California Alex Padilla bị an ninh mật vụ còng tay lôi ra khỏi cuộc họp báo của bộ trưởng Kristi Noem
Sen. Alex Padilla shoved out of press conference, handcuffed by U.S. Secret Service
Sen. Alex Padilla attempted to interrupt a press conference Thursday with Deptartment of Homeland Security officials, including Secretary Kristi Noem, who was discussing local immigration efforts. Video from the incident shows several individuals forcibly remove Padilla from the conference as he said, “I am Senator Alex Padilla. I have questions for the secretary.”
A spokesperson for Padilla’s office said he was detained, handcuffed and thrown to the ground outside of the room where the press conference was being held. Follow live updates.
Tin báo Los Angeles Times loan đi rằng trong buổi họp báo của của bà bộ trưởng bộ An ninh nội chính Kristi Noem ngày thứ năm 12 tháng 6/2025 về những vấn đề di dân tại địa phương thượng nghị sĩ California Alex Padilla đã bị lôi cổ ra khỏi phòng họp khi đặt câu hỏi. Một băng thu hình cho thấy ông Padilla bị nhiều nhân viên an ninh xông lại kéo đi khi lên tiếng nói “Tôi là thượng nghị sĩ Alex Padilla. Tôi có mấy câu hỏi cho bà bộ trưởng”.
Phát ngôn viên văn phòng thượng nghị sĩ Padilla cho biết khi ra ngoài phòng họp ông đã bị đẩy nằm xuống đất, hai tay bị quặt ra sau lưng còng lại và bắt giữ. Tưởng cũng nên nhắc lại ở đây rằng bà Noem nguyên là thống đốc tiểu bang South Dakota đã có tiếng là chịu chơi. Trước khi được tổng thống Trump bổ nhiệm làm bộ trưởng, chuyện đã lên truyền thông rằng trong một buổi dự nhạc hội với người tình hai người đã không ngần ngại thân thiết xả láng. Bà cũng đã bị phê bình là đã rút súng bắn con chó nhỏ không chịu nghe lời. Chơi bạo như bà thì được ông Trump bổ nhiệm làm bộ trưởng An ninh nội chính là phải. Sách có chữ “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”. Thật chí lý chẳng sai.
Cáo Phó (Dược sĩ Phạm Châu Nam)
Lá thư từ nước Mỹ (Diệp Lân)
Nguồn hình; tác giả
Phải chăng nước Mỹ đang làm lại lịch sử nước Đức? Khi quân đội trở thành công cụ cá nhân của một người. Khi luật pháp phục vụ ý chí thay vì công lý. Khi báo chí bị gán nhãn “kẻ thù của nhân dân.” Khi sự thật trở thành một ý kiến cá nhân có thể mua bán.
Đó không phải là Hollywood. Đó là Berlin, 1933.
Và cũng có thể là Washington, 2025.
Cái Muỗng (Văn Quang)
………..khi toán lính chạy sồng sộc vào trại. Ðó là một buổi sáng cuối mùa đông, trước Tết âm lịch chừng vài ngày. Ðây cũng là biện pháp an ninh thông thường của các trại tù trước những ngày lễ Tết lớn. Tôi thảnh thơi theo đội đi làm ở ngoài đồng. Tôi vẫn cứ yên trí rằng tôi chẳng có gì để mất, hay cái vật tôi mất chẳng có gì quan trọng.
………..Buổi trưa về đến trại, trong khi bạn bè xung quanh đang xôn xao, kẻ bị tịch thu cái này, người bị mất cái kia thì tôi vẫn nhởn nhơ vì tôi chẳng có gì để mất. Tôi xách tô đi lấy cơm, gọi là phần cơm, nhưng thật ra chỉ có đúng một bát bo bo tương đối khá đầy đặn. Tôi ăn thì tạm lưng lửng, nhưng những người bạn tôi thì không bao giờ đủ. Họ thường nói “Vừa ăn xong mà vẫn cứ tưởng như mình chưa ăn”. Cái đói cứ lửng lơ mãi ngày này qua ngày khác, thế mới là khó chịu. Có những ông bạn tôi ăn theo cái kiểu câu dầm, tức là lấy cái muỗng tre nhỏ xíu, hoặc một cái gì đó lớn hơn cái đầu đũa, múc từng muỗng bo bo ăn rả rích suốt ngày để có cảm tưởng lúc nào cũng được ăn, nó làm lu mờ cái cảm giác đói, đó là cách tự đánh lừa mình………Tôi cũng “ăn dè hà tiện” nhưng tôi ăn bằng muỗng. Cái muỗng rất đặc biệt bằng inox hẳn hoi, có chạm trổ tinh vi và luôn được chùi rửa sáng bóng. Nhưng sáng nay, được chia hai củ khoai lang ăn sáng nên tôi để cái muỗng ở nhà. Tôi thường cất nó vào trong chiếc lon Guigoz – một loại vỏ hộp sữa được chế biến thành đồ dùng rất thông dụng và nhiều lợi ích của hầu hết những anh tù, nó có thể dùng “trăm công ngàn việc” từ đựng các loại thức ăn, thức uống đến đun nấu, câu móc, đựng mắm muối, chứa đồ để dành, múc nước tắm rửa đánh răng, rửa mặt. Nhưng hôm nay thì cái muỗng biến mất, tất nhiên là nó đã bị tịch thu trong buổi khám xét trại sáng nay.
Ðây là thứ “gia bảo” tôi đã cất giấu nó suốt mấy năm nay chưa hề lơi lỏng. Nó luôn nằm sát bên tôi, lúc đi lao động cũng như khi nằm ngủ. Có thể ví như cái nạng của một anh què, cái gậy của ông lão chín mươi, một thứ đã thành thói quen bám vào cuộc sống………
Thăm Trại Tị Nạn Mã Lai và Nam Dương Sau 50 Năm Viễn Xứ (Nguyễn Ngọc Duy Hân) ( Trích Đặc San Lâm Viên)
Đặc San Lâm Viên mời quý vị đọc bài ký sự “Thăm Trại Tị Nạn Mã Lai và Nam Dương Sau 50 Năm Viễn Xứ” của tác giả Nguyễn Ngọc Duy Hân để xem và nhớ lại một khoảng thời gian bi đát của những người “lao vào chỗ chết để tìm Tự Do”………
…………Âm vang câu hát "Tự do ơi tự do! tôi trả bằng nước mắt. Tự do hỡi tự do! anh trao bằng máu xương, Tự do ôi tự do! Em đổi bằng thân xác. Vì hai chữ tự do! Ta mang đời lưu vong" vẫn còn vang vọng trong lòng. Số là mỗi khi thắp hương cầu nguyện trước mộ phần các thuyền nhân xong, chúng tôi đều hát và thấm thía hơn bao giờ hết nỗi đau qua những nốt nhạc này.
Read moreBÁC SĨ TRẦN XUÂN DŨNG, MỘT ĐÀN ANH ĐÁNG KÍNH ( Vĩnh Chánh)
……..Một ngày vui với một mầm sống vừa vương lên với ánh sáng bình minh. Nhưng oái ăm thay đó cũng là một ngày buồn, một ngày đen tối, vĩnh viễn trở thành ngày quốc hận…….
Giống như bao nhiêu quân nhân khác, BS. Trần Xuân Dũng vào trại tù cải tạo, cũng bị bầm dập, chà đạp nhân phẩm, đói khổ, lao động chân tay. Cũng nhìn những cảnh trái tai gai mắt, của những tên trở cờ, antenne… Cũng chứng kiến nhiều cái chết của tù trốn trại bị án tử hình, hay tù bị chết vì bệnh không có thuốc chửa. Hay những bệnh tâm thần, trầm cảm do tuyệt vọng, mất hy vọng trong tương lai, mất niềm tin vào người thân, đưa đẩy bạn tù tìm đến quyên sinh…
Trong hơn 4 thập niên xây dựng sự đoàn kết và tình tương ái của cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại, BS. Trần Xuân Dũng trở thành một khuôn mặt quý mến, từng đóng góp ý kiến, bài viết, vần thơ… cho nhiều nhóm bạn thân hữu, nhiều diễn đàn xa gần. Anh từng được vinh danh là người bác sĩ “nghèo” nhất Úc Châu – Thật đáng khâm phục - Nhưng tôi cũng hiểu, bên cạnh, anh rất “giàu” về tình yêu quê hương đất nước, tình đồng đội, tình chiến hữu, tình nhân ái, tình người với người, tình yêu mến phục vụ bệnh nhân… Cũng vì vậy anh đã nhận lại bao nhiêu sự thương mến của biết bao đồng hương, bệnh nhân, đồng nghiệp và người thân quen. ……
Read moreQuán Chân Không Diệu Hữu (Lê Diễm Chi Huệ)
.Nguồn hình tác giả
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát
Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh
Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài
Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!
Em trở lại chim muông mừng ca hót
Núi khóc rừng thương ôm lấy tri âm
Cho mây bớt thẹn cho gió ru hời
Cho lòng nhập vào chân không diệu hữu
Em trở lại cho mông lung bớt trẩy
Cho mộng tàn cho đá bớt rêu xanh
Cho ngắn dặm lang thang chân lữ khách
Cho bớt u huyền ôi một kiếp rong rêu!
05.27.2025
Lê Diễm Chi Huệ
Cuộc Ra Đi Của Những Kẻ Hái Khế (Người Buôn Gió)
Nhưng làn sóng người Việt rời xứ sở ra đi ngày một nhiều hơn, sự ra đi của họ không bi tráng như những thuyền nhân trước kia, họ ra đi trên những chiếc máy bay với một lịch trình cho cuộc sống trước mắt ở xứ người đã được sắp xếp chu đáo bởi các công ty tư vấn, dịch vụ định cư.
Ngày nay trên đường phố quanh khu Bolsa của Nam Cali, thủ phủ của cộng đồng người Việt tị nạn nhan nhản những tấm biển quảng cáo cho dịch vụ định cư, du học, việc làm. Có rất nhiều gia đình quan chức cộng sản đã tìm đến Hoa Kỳ định cư theo diện đầu tư như gia đình Nguyễn Công Khế. Một nữ tổng biên tập một tờ báo ở Việt Nam là Hồ Thu Hồng với cái tên gọi là Beo Hồng cũng đã có mặt trên đất Mỹ từ lâu, tổng biên tập tờ báo Vietnamnet đình đám một thời là Nguyễn Anh Tuấn cũng như Beo Hồng, gia đình Tuấn hiện đã sinh sống tại Mỹ.
Trước mắt các bạn đã thấy ba tổng biên tập của ba tờ báo lớn Việt Nam, những tờ báo hàng ngày vẫn ca ngợi đảng và chính phủ Việt Nam đem lại tăng trưởng, đem lại hạnh phúc, tự do cho nhân dân, họ đã đưa gia đình đến nơi mà tờ báo của họ từng miệt thị, chửi bới thậm tệ để sinh sống. Những người kế cận họ lại điệp khúc khen chế độ Việt Nam , chửi Mỹ và đánh đấm kiếm tiền đưa gia đình sang Mỹ.
Read moreThương Tiếc Một Bác Sĩ Quân Y (Phạm Phú Đức)
“Bây giờ, bên Úc là mùa thu, lá vàng rụng tơi tả. Đúng ngày này hai năm về trước Một chiếc lá
rất trân quý, rất thân thiết với tôi cũng vừa rơi xuống ở nơi xa xôi ấy:
Đó là Bác Sĩ Trần Xuân Dũng……(BS)
……………
“Đừng bao giờ đi gặp Bác Sĩ Trần Xuân Dũng để khám bệnh nếu trong người không bệnh”.
Lời nhắn nhủ của một người anh trong sinh hoạt, cách đây gần 30 năm, còn vang vọng trong đầu tôi trong tang lễ của bác sĩ Trần Xuân Dũng. Cho đến khi mất, sự liêm chính không thể bẻ gẫy được (incorruptable) vẫn là dấu ấn về nhân cách của bác sĩ Trần Xuân Dũng, cựu Thiếu tá Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (QLVNCH)………
Read moreMỘT CÂU CHUYỆN BUỒN (DuyTrac-AuOanh)
………Mẹ tôi ôm tôi: “Còn gần một tháng nữa, ba con về phép mua xe cho con, con lớn rồi, bốn tuổi đâu còn nhỏ nữa mà hở đâu khóc đó” Tôi mắc cở, dụi đầu vào lòng mẹ thì nghe có tiếng đập cửa rất mạnh. …..
…….Tiếng bác Hội hỏi lớn: “Thiếm Tiếng có nhà không? thiếm Tiếng có ở nhà không? “Mẹ tôi vùng ngồi dậy, trả lời:
– Dạ, có tôi ở nhà, hôm nay biển động nên không có cá. Có chuyện gì không anh?
Mẹ tôi mở cửa. Tôi nghe tiếng bác Hội:
– Tụi Việt-cọng đã tấn công vào Quảng-trị. Kỳ nầy nghe đâu bọn nó tấn công khắp nơi. Đơn vị của chồng thiếm bị tan hàng, một số bị bắt, một số bỏ chạy, một số bị thương trước đó, được đưa vào bịnh-viện Huế. Chú Tiếng, chồng thiếm nghe nói bị thương, đang nằm ở bịnh-viện Huế.Tin nầy do thằng Báu vừa chạy về cho biết. Hai đứa nó cùng đơn-vị..
…Mẹ tôi đi Huế tìm thăm ba đã hơn hai tuần mà chưa thấy về…..
Một hôm, trong xóm bỗng nhiên tiếng chó sủa vang, tiếng người gọi nhau inh-ỏi, tiếng súng nổ, lính tráng từ đâu đổ về đầy xóm, đầy bãi biển. Xe cộ nối đuôi nhau nằm ụ hai bên vệ đường. Người dân đủ cỡ, đàn bà con nít, ông già bà cả dìu dắt nhau đi, vừa hớt hãi chạy, vừa khóc, tất cả dều theo huớng ra bờ biển.Trong xóm tôi, vài gia đình cũng bồng bế nhau chạy ra bãi biển. Vài người gọi với vào nhà tôi: “Chạy đi, cọng-sản sắp vào tới rồi!”. Hai anh em tôi đứng trong nhà nhìn đoàn người lũ lượt đi..và nhớ đến ba mẹ, chỉ biết khóc……
Read more